Tinh thần “4 bám” của quân dân Bình Định trong những ngày chống bình định
Tinh thần “4 bám” của quân dân Bình Định trong những ngày chống bình định
Đầu năm 1967, chiến trường Bình Định tiếp tục diễn ra vô cùng ác liệt. Sau khi tạm ổn định tình hình ở phía nam, địch mở cuộc hành quân “Phóng hỏa 3” từ ngày 8/1 đến 17/2/1967, đánh vào bắc Phù Mỹ, đông bắc Hoài Ân và Hoài Nhơn, hòng càn quét, lấn chiếm và thực hiện âm mưu bình định. Trước cuộc hành quân của địch, một đơn vị của Sư đoàn 3 cùng quân dân các huyện phía bắc tỉnh đã kiên cường đánh trả, loại khỏi vòng chiến đấu hơn 1.000 tên địch, trong đó có nhiều lính Mỹ, phá hủy 75 máy bay lên thẳng. Đây là những đòn đánh mạnh, góp phần làm thất bại âm mưu càn quét của địch. Lực lượng du kích cũng lập nhiều chiến công. Chỉ trong một tháng, du kích đã loại 507 tên địch, bắn rơi 11 máy bay. Trong toàn đợt, ta diệt 1.818 tên địch, bắn rơi và phá hủy 55 máy bay. Những con số ấy cho thấy vai trò quan trọng của lực lượng tại chỗ trong thế trận chiến tranh Nhân dân. Trong chiến đấu, nhiều tấm gương anh dũng đã xuất hiện. Ngày 17/1/1967, đồng chí Lê Đức Cường, du kích thiếu niên xã Cát Hanh, đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Dù bị thương, em vẫn kiên cường không khuất phục, trở thành biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Bình Định trong những năm tháng kháng chiến. Ngày 9/2/1967, du kích Tam Quan Nam bắn rơi 2 máy bay lên thẳng. Một tiểu đội du kích Bình Quang cũng diệt gọn một trung đội địch tại Định Quang. Những chiến công ấy đã góp phần khẳng định tinh thần gan dạ, mưu trí của du kích xã thôn trong chống càn, giữ đất, giữ dân. Cùng với chiến đấu vũ trang, Nhân dân Bình Định còn thể hiện tinh thần kiên cường qua chủ trương “4 bám”. Ở Hoài Nhơn, Phù Mỹ và nhiều địa phương khác, dù quân Mỹ và quân ngụy đánh phá ác liệt, san bằng nhà cửa, đốt phá tài sản, hoa màu, Nhân dân vẫn quyết tâm bám đất với tinh thần “một tấc không đi, một ly không rời”. Ở Hoài Nhơn, hàng trăm gia đình phải làm nhà, làm hầm tránh pháo nhiều lần để tiếp tục ở lại quê hương. Dân xã Phước Hưng, Tuy Phước dù bị máy bay lên thẳng xúc hàng chục lần vào khu dồn, vẫn tìm mọi cách trở về làng cũ. Tại Nhơn Hưng, An Nhơn, có xóm chỉ còn vài ba bà mẹ vẫn cương quyết bám làng. Đặc biệt, mẹ Lạc Giang ở An Tường, Hoài Ân đã ở lại một mình trong vùng nguy hiểm, nắm chắc tình hình, cung cấp cho bộ đội những tin tức chính xác, góp phần tạo nên chiến thắng Lộc Giang ngày 17/12/1966. Đó là hình ảnh tiêu biểu cho lòng dân Bình Định: thầm lặng, kiên cường nhưng vô cùng lớn lao. Nhìn lại những năm tháng “hoa lửa”, tinh thần “4 bám” của quân dân Bình Định là biểu tượng của ý chí không khuất phục. Dù bom đạn, càn quét, gom dân và bình định khốc liệt, Nhân dân vẫn bám đất, bám làng, bám cơ sở, bám phong trào, góp phần giữ vững ngọn lửa cách mạng trên quê hương.



