Tình Yêu Đất Nước Vẫn Luôn Ở Đó

Mình từng đọc ở đâu đó một tâm sự thế này: Một bức hình không thể ghi lại hết những gương mặt đã làm nên Đất Nước muôn đời, nhưng lịch sử chưa bao giờ quên các anh.
Chúng ta sẽ không bao giờ hiểu được nỗi đau mất nước, không bao giờ hiểu được cảnh lầm than nô lệ, không bao giờ biết thế nào ly biệt không ngày trở về, cũng không bao giờ phải đứng trước cửa t-ử, đứng trong bom đạn, đứng bên kẻ thù.
Bảo Ninh từng viết về một nỗi buồn chiến tranh trong tác phẩm của mình: “Chao ôi! Chiến tranh là cõi không nhà, không cửa, lang thang khốn khổ và phiêu bạt vĩ đại, là cõi không đàn ông, không đàn bà, là thế giới bạt sầu vô cảm và tuyệt tự khủng khiếp nhất của dòng giống con người”, và dân tộc ta đã trải qua những tháng ngày như thế.
Giành lại Độc lập không dễ.
Để lá cờ Tổ quốc phấp phới bay cũng vô cùng gian nan.
Những người trong chiến trường, dù trở lại, dù không, vẫn mãi là những người đã tạo nên hình hài Đất Nước. Họ dùng máu xương của mình để đổi lấy từng tấc đất, từng khúc sông, từng ngày hoà bình.
Ngày hôm nay, chúng ta phải giữ lấy nền hoà bình ấy.



