Tình yêu hơn nửa thế kỷ từ khói lửa chiến tranh-Chiến sĩ
Đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người lính Phạm Trung Hải mang trong lòng khát vọng duy nhất là khi non sông thanh bình sẽ trở về quê nhà Quảng Ngãi. Thế nhưng, giữa khói lửa chiến tranh, ông lại bị níu chân nơi đại ngàn Tây nguyên bởi tình yêu kiên định, dũng cảm của cô sơn nữ Gié Triêng.
Nhắc đến mối tình năm xưa, ánh mắt cụ Hải sáng lên, nụ cười
rạng rỡ như ký ức vẫn còn vẹn nguyên. Người chủ động trong
chuyện tình này không phải người lính dạn dày trận mạc mà là cô
sơn nữ Y Nảy (năm nay 78 tuổi).
Sinh ra trong gia đình đồng bào Gié Triêng ở H.40, từ nhỏ Y Nảy
đã có thiện cảm với những người lính cụ Hồ. Năm 1962, cô tham
gia thanh niên xung phong; đến năm 1967 thì nhập ngũ, công tác
tại Quân khu 6. Ba năm sau, cô được điều về Huyện đội H.40,
làm trung đội trưởng dưới quyền chỉ huy của cụ Hải. Khi ấy, cô
mới 23 tuổi, kém ông 18 tuổi.
Trong thời gian công tác, cô gái miền sơn cước thầm ngưỡng mộ
người chỉ huy cương trực, quyết đoán. Tình cảm ngày một lớn
dần, thôi thúc Y Nảy phải nói ra. Một buổi chiều vắng, cô mạnh
dạn hỏi: "Anh Hải có muốn xây dựng hạnh phúc với em không?".
Câu hỏi khiến người lính 41 tuổi sững sờ. Bao năm vào sinh ra
tử, ông chưa từng nghĩ đến chuyện gia đình. Lúng túng, ông tìm
cớ thoái thác: "Tôi đã có vợ, có con ở quê rồi". Nhưng Y Nảy
không lùi bước. Cô nhìn thẳng vào mắt ông: "Anh chưa có vợ,
chưa có con, đừng dối em. Em muốn làm vợ anh Hải".
Ngạc nhiên hơn, ông nhận ra cô gái đã âm thầm tìm hiểu, thuộc
lòng cả tiểu sử, gia cảnh của mình. Đồng đội, vốn quý mến cả
hai, cũng nhiệt tình vun vén. Ban đầu, ông lo ngại khoảng cách
tuổi tác, rồi sự khác biệt ngôn ngữ, phong tục. Hơn nữa, chiến
tranh khốc liệt, lấy đâu ra bình yên để tính chuyện hôn nhân?
Nhưng sự chân thành, kiên định của Y Nảy đã chạm đến trái tim
người lính . Đám cưới giản dị diễn ra giữa rừng già, trong tiếng
bom rền, pháo dội, có đồng đội làm chứng và chúc phúc. Năm
1970, chàng trai quê Bình Sơn và cô gái Gié Triêng chính thức
nên duyên. Họ vừa chiến đấu, vừa học cách dung hòa văn hóa,
tập quán của nhau. Chính trong khói lửa, tình yêu càng thêm sắt
son.



