Tình yêu nảy mầm từ khói lửa ngục tù
Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Châu và ông Lê Hồng Tư là một bản tình ca bất diệt giữa thời chiến. Hai người yêu nhau khi cùng tham gia phong trào đấu tranh của thanh niên học sinh Sài Gòn. Năm 1961, ông Tư bị bắt và bị tòa án chính quyền Sài Gòn tuyên án tử hình (sau đày ra Côn Đảo). Không lâu sau, bà Châu cũng bị bắt và trải qua những đòn tra tấn chết đi sống lại tại các nhà giam khét tiếng. Khi bọn cai ngục mang bức ảnh ông Tư đang bị cùm kẹp ra để uy hiếp tinh thần, bà đã nuốt nước mắt vào trong, ngẩng cao đầu dõng dạc nói: "Các ông có thể giết anh ấy, nhưng không thể giết được lý tưởng của chúng tôi". Suốt 14 năm ròng rã bặt vô âm tín, bà Châu vẫn kiên định đợi chờ người yêu đang mang án tử. Niềm tin ấy đã được đền đáp khi Sài Gòn giải phóng, những người tù Côn Đảo trở về. Đám cưới của họ được tổ chức trong niềm vui vỡ òa của đồng đội vào tháng 8/1975. Hôm nay, ở tuổi bóng xế, bà Châu vẫn luôn kể cho thanh niên nghe về một thế hệ dám yêu và dám hy sinh tất cả cho Tổ quốc.



