Bài viết

Tình yêu thời chiến

Tình yêu trong chiến tranh không bắt đầu bằng những lời tỏ tình hoa mỹ. Nó đến rất khẽ, như một cái nhìn vội giữa hai lần hành quân, như một câu hỏi thăm khi chuyền tay nhau bi đông nước.

Hà Tĩnh09/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ gặp nhau bên một con đường vừa bị bom cày xới.

Anh là bộ đội hành quân qua.
Cô là thanh niên xung phong đang san lấp hố bom.

Một người dừng lại.
Một người ngẩng lên.

Chỉ một ánh mắt.

Nhưng đủ để nhớ.

Những ngày sau đó, anh vẫn đi qua con đường ấy. Không phải vì nhiệm vụ, mà vì “tiện đường”. Còn cô, vẫn cúi mình bên đất đá, nhưng đôi khi lại ngước lên, như chờ một ai đó.

“Anh lại qua à?” – cô hỏi, giả vờ thản nhiên.

Anh gãi đầu, cười:
“Ừ… đơn vị anh hay đi tuyến này.”

Cả hai đều biết đó không phải sự thật.

Họ không có nhiều thời gian. Không có những buổi hẹn hò. Không có quán xá, không có hoa, không có những lời hứa dài lâu.

Chỉ có những lần gặp vội.

Một củ sắn nướng chia đôi.
Một bi đông nước chuyền tay.
Một chiếc khăn tay cô đưa, anh giữ suốt đời.

Một chiều, trước khi đơn vị chuyển đi, anh đứng lặng rất lâu.

“Mai anh đi rồi.”

Cô khựng lại. Tay vẫn cầm cuốc, nhưng không đào nữa.

“Đi xa không?”

“Xa lắm… không biết bao giờ quay lại.”

Im lặng.

Gió thổi qua, mang theo mùi đất và khói.

Anh lúng túng:
“Hay là… khi nào hòa bình… anh về tìm em nhé?”

Cô không nhìn anh. Chỉ khẽ gật đầu:
“Ừ.”

Một lời hẹn giản dị. Không ai dám chắc. Nhưng cả hai đều tin.

Chiến tranh cuốn họ đi hai ngả.

Anh đi qua nhiều trận đánh. Có những đêm nằm giữa ranh giới sống – chết, anh lấy chiếc khăn tay ra, chạm nhẹ, như chạm vào một phần bình yên.

Còn cô, vẫn ở lại con đường ấy. Vẫn gùi đất, san đường, vá lại những vết thương của chiến tranh. Có lúc mệt quá, cô ngồi xuống, nhìn về phía xa, nơi anh đã đi.

Nhiều năm sau.

Chiến tranh kết thúc.

Anh trở về, mang theo những vết thương và cả ký ức. Con đường năm xưa không còn nữa. Nó đã được thay bằng một con đường mới, phẳng lì, xanh cây.

Anh đứng lặng.

Không biết tìm ai. Không biết bắt đầu từ đâu.

“Anh tìm ai à?”

Một giọng nói phía sau.

Anh quay lại.

Cô đứng đó.

Vẫn đôi mắt ấy. Vẫn nụ cười ấy. Chỉ có thời gian là in thêm vài dấu vết.

Anh không nói gì. Chỉ bước lại gần.

Cô cũng vậy.

Tình yêu thời chiến không cần nhiều lời.

Chỉ cần họ còn sống.

Chỉ cần họ còn nhớ.

Và chỉ cần… họ tìm thấy nhau sau tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tình yêu thời chiến | Câu chuyện thời hoa lửa