TNXP BÁM TRỤ TRỌNG ĐIỂM
Tại một trọng điểm bị đánh phá ác liệt trên tuyến Trường Sơn, một TNXP quê Thái Bình đã cùng đồng đội bám trụ suốt nhiều tháng, giữ cho tuyến đường không bị đứt gãy dù bom đạn dội xuống ngày đêm.
Trọng điểm không phải là nơi để ở lâu.
Nhưng chúng tôi phải ở lại.
Trọng điểm tôi bám trụ nằm giữa hai sườn núi, đường hẹp, dễ bị máy bay phát hiện. Bom đánh ngày, đánh đêm, đánh lặp đi lặp lại. Có hôm, vừa lấp xong hố bom buổi sáng, chiều lại bị đánh tiếp.
Cao trào đầu tiên là những ngày liên tục bị oanh tạc. Chúng tôi phải thay nhau trực 24/24. Người này vừa xuống hầm thì người kia đã lên đường. Không ai được rời vị trí khi chưa có người thay.
Cao trào lớn nhất là trận đánh kéo dài ba ngày liền. Bom nổ làm sạt taluy, chắn ngang đường. Nếu không thông tuyến kịp, đoàn xe phía sau sẽ ùn lại, dễ bị đánh tiếp. Chúng tôi làm việc trong khói bụi, tai ù đi vì tiếng nổ.
Một đồng đội của tôi bị mảnh bom găm vào vai. Anh chỉ buộc tạm vết thương rồi quay lại làm tiếp. “Đường chưa thông thì chưa được đi”, anh nói.
Khi trọng điểm tạm yên, chúng tôi mới được ngủ một giấc trọn. Nhưng sáng dậy, ai cũng sẵn sàng tinh thần cho đợt đánh tiếp theo.
Sau chiến tranh, tôi trở về quê làm thợ xây. Nhưng mỗi khi đứng ở một ngã ba đông xe cộ, tôi lại nhớ:
đã có những trọng điểm mà TNXP phải lấy thân mình chặn bom để giữ đường.



