TNXP CỨU ĐỒNG ĐỘI DƯỚI BOM
Trong một trận bom dữ dội trên tuyến Trường Sơn, một nữ TNXP quê Thái Bình đã lao vào vùng vừa bị đánh phá để cứu đồng đội, mang theo ký ức ám ảnh về sự sống và cái chết kề nhau trong gang tấc.
Bom rơi xong, ai cũng sợ.
Nhưng nếu không lao ra, đồng đội có thể không còn.
Hôm đó, chúng tôi đang sửa đường thì máy bay ập tới. Bom nổ liên tiếp. Đất đá vùi lấp một đoạn đường dài. Khi tiếng nổ dứt, chúng tôi nghe tiếng gọi yếu ớt dưới đống đất.
Cao trào đầu tiên là cuộc chạy đua với thời gian. Chúng tôi đào bằng tay không, sợ cuốc xẻng chạm vào bom nổ chậm. Máu từ tay chảy ra, hòa với đất đỏ.
Cao trào lớn nhất là khi kéo được một đồng đội ra. Anh thở yếu. Chúng tôi dùng áo làm cáng. Nhưng chưa kịp đi xa thì máy bay quay lại.
Tôi quay người, che cho anh. Bom nổ gần. Tôi bị hất ngã. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm bên đồng đội, cả hai đều sống.
Sau chiến tranh, tôi trở về quê, làm công việc bình thường. Nhưng mỗi đêm mưa lớn, tôi vẫn mơ thấy tiếng gọi dưới lòng đất.
Chiến tranh qua đi, nhưng tiếng gọi đồng đội thì ở lại suốt đời.



