Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TNXP GÁC ĐƯỜNG ĐÊM KHÔNG NGỦ

Trong những đêm Trường Sơn không ánh trăng, một TNXP quê Thái Bình đã nhiều lần gác đường suốt đêm để dẫn xe, cảnh giới bom mìn, giữ cho đoàn vận tải an toàn vượt qua tuyến lửa.

Hưng Yên16/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ban ngày là của máy bay.
Ban đêm là của chúng tôi.

Gác đường nghĩa là không được ngủ. Mắt phải mở. Tai phải căng. Chỉ cần lơ là một chút, xe có thể lạc hướng, trượt taluy, hoặc chạm bom chưa nổ.

Cao trào đầu tiên là những đêm tối như mực. Không trăng. Không sao. Tôi đứng bên đường, tay cầm cọc tiêu, nghe tiếng côn trùng hòa với tiếng động cơ xa dần. Mỗi khi nghe tiếng máy bay, tôi ra hiệu cho xe tắt máy, nép vào rừng.

Cao trào lớn nhất là đêm bom rải dọc tuyến. Có quả nổ, có quả không. Tôi phải vừa gác, vừa đánh dấu, vừa báo cho xe dừng đúng chỗ an toàn. Có lúc đứng suốt mười hai tiếng, chân tê cứng, mắt cay xè.

Một đêm gần sáng, tôi gục xuống vì mệt. Đồng đội lay tôi dậy. Xe sắp tới.

Sau chiến tranh, tôi về quê làm bảo vệ hợp tác xã. Nhiều đêm trực, tôi lại nhớ Trường Sơn.
Có những đêm không ngủ để người khác được đi tiếp con đường của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn