Cựu Thanh niên xung phong

TNXP GIỮ TRẠM GIAO LIÊN GIỮA RỪNG PÙ LÔM

Giữa rừng Pù Lôm mịt mù sương và đầy thú dữ, Lê Thị Phương được giao phụ trách trạm giao liên – điểm trung chuyển thư mật, tài liệu, lương khô và quân số. Cô phải sống trong căn chòi lá giữa rừng sâu, nghe tiếng bom đồi bên cạnh, tiếng máy bay săn lùng, và nhiều đêm phải đi một mình qua suối để đưa thư tiếp nối cho lực lượng chủ lực. Có những lúc địch cắt đường, cô vẫn kiên trì bám trụ, giữ cho mạch liên lạc không bao giờ bị đứt.

Hưng Yên13/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rừng Pù Lôm – vùng rừng thiêng nước độc của miền tây Nghệ An –
mùa nào cũng sương phủ trắng,
đêm xuống tối đặc như mực.
Những năm 1971–1973, nơi đây là tuyến giao liên đặc biệt quan trọng nối từ hậu phương Nghệ An sang đường mòn Trường Sơn.

Trạm giao liên do Lê Thị Phương, cô gái người Thái mới 17 tuổi, phụ trách.
Căn chòi lá chỉ rộng chừng ba mét vuông,
nằm lọt giữa rừng le rừng nứa ken dày.

Nhiệm vụ của Phương rất rõ ràng nhưng cực kỳ quan trọng:

  • Nhận thư mật từ tuyến ngoài

  • Giữ lại đúng thời hạn

  • Chuyển giao cho bộ đội chủ lực di chuyển qua tuyến Pù Lôm

  • Ghi chép quân số

  • Dẫn đường khi cần thiết

  • Có khi một ngày ba chuyến,
    có khi ba hôm không có ai đến,
    nhưng trạm vẫn phải sáng lửa và sống.

    Những đêm đầu tiên trong rừng sâu

    Đêm Pù Lôm tĩnh lặng đến rợn người.
    Tiếng vượn hú, tiếng nai chạy, tiếng côn trùng dày như sóng.

    Phương ngồi bên bếp lửa nhỏ,
    tay ôm túi thư mật vào lòng.
    Cô không dám để túi thư cách mình quá hai bước chân.

    Có đêm trời mưa tầm tã,
    mái chòi rách tả tơi,
    nước chảy thành dòng.

    Phương kéo bạt che túi thư như che một sinh mạng.

    Cô thì thầm:
    – Ướt cũng được… nhưng thư thì không được ướt…

    Khi địch cắt đường, trạm giao liên gần như bị cô lập

    Một buổi chiều mù sương,
    máy bay Mỹ quần đảo ở sườn núi phía tây rồi thả bom xé nát con dốc gần trạm.

    Hai đường mòn dẫn ra trạm đều bị chắn bởi cây đổ và đất sạt.

    Đồng đội ở trạm phụ gửi ám tín hiệu bằng gương:
    “Giữ trạm. Không được rời vị trí.”

    Phương bấu tay vào vách chòi, nuốt khan:

    – Vậy là đêm nay… một mình thật rồi.

    Sớm tối, cô chỉ nghe tiếng rừng rền rĩ quanh mình.

    Nhưng trạm không thể bỏ.
    Thư không thể chậm.

    Cô gom hết sức, men theo khe suối, vượt bờ đá trơn, mở đường mới.

    Mất hơn một giờ, Phương thông được lối đi hẹp đủ cho người qua.
    Cô chạm vào túi thư, thở hắt đầy nhẹ nhõm:

    – Liên lạc vẫn còn. Vậy là sống.

    Chuyến dẫn đường sinh tử

    Có một đêm, đơn vị chủ lực đi qua trạm lúc 2 giờ sáng.
    Sương dày, đường cực tối, máy bay địch đang tuần ngay phía trên Pù Lôm.

    Chỉ huy hỏi nhanh:

    – Ai thông thuộc đường suối đoạn này?
    Phương đáp ngay:
    – Báo cáo, em!

    – Em bé thế? Đoạn đó nguy hiểm lắm.

    – Nhưng em đi quen rồi. Em dẫn được.

    Cô cầm cây nứa làm gậy,
    dẫn bộ đội đi men theo lối nhỏ bên bờ suối,
    vừa đi vừa ra hiệu tay.

    Có đoạn nước sâu đến ngang đùi,
    có đoạn đá dựng đứng,
    có đoạn phải bò qua gốc cây đổ còn nóng vì bom.

    Đến mép rừng, chỉ huy nắm tay Phương:

    – Nếu không có em… đơn vị mắc kẹt cả rồi.

    Cô chỉ cười, má ửng hồng:

    – Em giữ trạm là để các anh đi được mà.

    Khi trạm Pù Lôm sáng lên trong mưa bom

    Một hôm, lúc Phương đang ghi chép quân số,
    tiếng bom bất ngờ ầm ầm trên đỉnh núi.
    Đất đá trút xuống như mưa.

    Cô ôm túi thư, lao ra khỏi chòi,
    chạy đến hốc đá – nơi cô chuẩn bị từ trước “làm hầm trú thư”.

    Tiếng nổ liên tục,
    đất rung chuyển,
    lá rừng rơi ào ào như bão.

    Trong tiếng bom, Phương vẫn ghì chặt túi thư vào người,
    nước mắt lăn xuống vì khói cay nhưng quyết không buông.

    Khi bom dứt,
    trạm giao liên vẫn còn,
    thư còn nguyên,
    và Phương bước ra, đầy bụi đất nhưng vững như cây rừng:

    – Còn thư… là còn trạm.

    Nhiều năm sau

    Ngày nay, bản Nậm Lò, xã Châu Kim, huyện Quế Phong (quê cũ)
    đã trở thành bản Nậm Lò, phường Châu Kim, thành phố Nghệ An (quê mới theo mô hình 2 cấp).

    Người ta vẫn kể lại:

    “Giữa rừng Pù Lôm sâu hun hút,
    có một cô gái TNXP 17 tuổi
    dám ở một mình giữa rừng,

    giữ trạm liên lạc
    không để mạch giao liên ngừng lại dù chỉ một phút.”

    Câu chuyện của Lê Thị Phương
    là một trong những nét lặng lẽ mà kiêu hùng
    của thời hoa lửa Trường Sơn.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    TNXP GIỮ TRẠM GIAO LIÊN GIỮA RỪNG PÙ LÔM | Câu chuyện thời hoa lửa