Bài viết

TNXP quên mình vì đồng đội

Thái Nguyên22/04/2026Nguyễn Minh Tiến (Chi đoàn Văn Hữu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cơn mưa rừng trút xuống như xé toạc màn đêm. Con đường vận tải ngoằn ngoèo giữa núi sâu trở nên lầy lội, trơn trượt. Đội thanh niên xung phong (TNXP) vẫn bám đường, giữ cho tuyến giao thông không bị gián đoạn. Trong ánh đèn pin leo lét, Lan—cô gái mới mười chín tuổi—cặm cụi xúc từng xẻng đất, lấp hố bom vừa bị đánh phá. Lan nhỏ người, nhưng nhanh nhẹn và gan lì. Đồng đội thường trêu cô là “cô bé thép” vì chưa bao giờ thấy cô chùn bước. Mỗi khi mệt, Lan chỉ cười:
“Đường còn chưa thông, nghỉ sao được.” Đêm đó, tiếng máy bay gầm rú bất ngờ xé tan không gian. Tất cả lập tức tản ra tìm chỗ trú. Một loạt bom dội xuống, đất đá tung mù mịt. Khi tiếng nổ lắng dần, Lan choàng dậy, gọi lớn:
“Có ai bị thương không?” Không có tiếng trả lời từ phía cuối con dốc. Lan lao về phía đó, tim đập dồn dập. Dưới ánh chớp chập chờn, cô nhìn thấy Hùng—một đồng đội—đang mắc kẹt dưới thân cây đổ ngang đường, chân bị kẹt cứng, không thể cử động. Gương mặt Hùng tái nhợt, nhưng vẫn cố cười:
“Lan… đừng lo cho tớ, lo thông đường trước đi.” Lan lắc đầu. “Không ai bị bỏ lại cả.” Cô quỳ xuống, cố gắng nâng thân cây. Nhưng thân cây quá nặng, mưa làm đất lún sâu, mỗi lần cô dồn sức, cây chỉ nhúc nhích chút ít. Thời gian trôi qua từng giây, mà tiếng máy bay có thể quay lại bất cứ lúc nào. Lan nhìn quanh—không có ai gần đó. Cô cắn chặt môi, quyết định dùng đòn bẩy bằng chiếc xẻng và một khúc gỗ. Sau vài lần thử, thân cây nhấc lên được một khoảng nhỏ.
“Hùng, cố rút chân ra!” Hùng nghiến răng, kéo mạnh. Nhưng ngay lúc đó, một tiếng nổ khác vang lên từ xa—máy bay đang quay lại. Mặt đất rung lên. Lan biết nếu không nhanh, cả hai sẽ không kịp chạy. Không do dự, cô dồn toàn bộ sức lực, giữ chặt khúc gỗ làm đòn bẩy. Bùn đất trượt dưới chân, tay cô rướm máu vì cọ vào vỏ cây sắc nhọn.
“Nhanh lên!” cô hét. Hùng bật mạnh một lần nữa—chân cậu thoát ra. “Chạy đi!” Lan nói, vẫn giữ nguyên tư thế. Hùng quay lại: “Còn cậu—” “Chạy!” giọng Lan dứt khoát. Hùng lảo đảo lao về phía hầm trú ẩn. Vừa lúc đó, sức Lan không còn trụ được nữa. Thân cây đổ sập xuống, kéo theo cô ngã xuống bùn. Một loạt bom nổ tiếp, ánh lửa chớp sáng cả sườn đồi. Khi đồng đội quay lại tìm, cơn mưa đã ngớt. Con đường vẫn còn đó, dù lở loét. Và dưới thân cây đổ, họ tìm thấy Lan—im lặng, hai tay vẫn còn giữ chặt khúc gỗ. Hùng quỳ xuống, nước mắt hòa lẫn bùn đất. Không ai nói nên lời. Sáng hôm sau, khi mặt trời ló rạng, con đường đã được thông. Những chuyến xe lại tiếp tục lăn bánh, mang theo hàng hóa và hy vọng đi qua đoạn đường mà Lan đã giữ bằng cả sinh mệnh. Từ đó, mỗi khi đi qua con dốc ấy, đồng đội lại nhắc đến cô—một TNXP nhỏ bé, đã quên mình vì đồng đội. Và giữa tiếng gió rừng, dường như vẫn còn vang vọng câu nói giản dị của cô:
“Không ai bị bỏ lại cả.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn