TNXP SỬA CẦU PHAO TRONG LỬA ĐẠN
Trong mưa bom lửa đạn, khi cầu phao bị đánh sập giữa dòng, một TNXP quê Thái Bình đã cùng đồng đội lao xuống nước sửa cầu, giữ cho đoàn xe vượt sông kịp thời điểm chiến lược.
Cầu phao không có móng.
Nó nổi – và sinh mệnh của nó phụ thuộc hoàn toàn vào con người.
Đêm ấy, đoàn xe cần vượt sông trước rạng sáng. Nước sông dâng cao. Cầu phao vừa được lắp xong thì bom đánh trúng giữa dòng. Hai nhịp cầu bung ra, trôi xiêu vẹo.
Lệnh đưa xuống rất ngắn: “Sửa ngay. Không chờ sáng.”
Cao trào đầu tiên là xuống nước giữa bom. Chúng tôi buộc dây thừng vào người, lao xuống dòng sông đục ngầu. Trên đầu, pháo sáng quét qua. Mỗi lần ánh sáng lóe lên là một lần tim thót lại.
Dòng nước xiết. Phần cầu trôi mạnh. Tôi phải bám chặt vào khung sắt, dùng thân mình làm điểm tựa để đồng đội ghép lại nhịp phao.
Cao trào lớn nhất là khi máy bay quay lại. Tiếng động cơ rít lên trên đầu. Không thể lên bờ. Không thể rút. Chúng tôi ở nguyên dưới nước, chỉ nhô mũi lên để thở.
Bom nổ. Sóng xung kích dội xuống sông. Tôi bị hất mạnh, va vào khung cầu. Mắt hoa lên. Nhưng tay vẫn bám.
Khi chiếc xe đầu tiên lăn qua, trời vừa hửng sáng. Chúng tôi bò lên bờ, người tím tái vì lạnh. Không ai nói gì. Ai cũng biết: chỉ cần chậm một giờ, cục diện phía trước có thể đổi khác.
Sau hòa bình, tôi về quê làm nghề chài lưới. Nhưng mỗi khi vá thuyền, nối ván, tôi lại nhớ đêm sửa cầu phao trong lửa đạn—nơi tôi hiểu rằng:
có những cây cầu được giữ bằng chính thân người.



