Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TNXP TRỞ VỀ TỪ TRƯỜNG SƠN

Sau nhiều năm ăn rừng ngủ núi, một TNXP quê Thái Bình trở về từ Trường Sơn trong ngày hòa bình, mang theo những vết thương không nhìn thấy và ký ức không thể gọi tên.

Hưng Yên16/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày tôi rời Trường Sơn, không có tiếng kèn, không có lễ tiễn. Chỉ là một buổi sáng mù sương, chúng tôi bắt tay nhau thật chặt rồi ai đi đường nấy.

Tôi mang theo một ba lô cũ, vài bộ quần áo bạc màu, và một thân thể tưởng như nguyên vẹn nhưng đã đổi khác từ bên trong.

1. Con đường về dài hơn con đường đi

Đi Trường Sơn khi mười chín tuổi, trở về khi đã ngoài hai lăm. Quãng đường về quê không dài hơn lúc đi, nhưng sao tôi thấy nặng nề đến lạ.

Cao trào đầu tiên là khi xe qua bến sông quê. Dòng nước vẫn chảy, bờ tre vẫn xanh, nhưng tôi không còn là tôi của ngày ra đi.

Tôi đứng lặng rất lâu, như sợ bước thêm một bước nữa thì Trường Sơn sẽ tuột khỏi đời mình mãi mãi.

2. Trở về mà như chưa từng rời đi

Về làng, mọi người mừng. Mẹ tôi khóc. Nhưng trong đêm, tôi không ngủ được. Chỉ cần tiếng gió mạnh là giật mình tưởng bom. Mỗi khi thấy ánh chớp xa, tim tôi đập dồn dập.

Cao trào lớn nhất là đêm đầu tiên ngủ trong nhà. Mái tranh yên tĩnh, nhưng tôi lại thấy trống trải. Tôi nhớ tiếng rừng, nhớ cả những đêm không ngủ bên đường Trường Sơn.

Có lúc tôi tự hỏi:
Mình đã về thật chưa?

3. Mang Trường Sơn vào đời sống hòa bình

Tôi trở lại ruộng đồng, cầm cày, cầm cuốc. Nhưng mỗi vết chai tay lại gợi tôi nhớ đến cuốc xẻng mở đường năm xưa.

Nhiều đồng đội không về. Tôi về, nên phải sống thay phần của họ.

Giờ đây, tóc đã bạc, tôi vẫn mơ thấy Trường Sơn trong giấc ngủ. Không phải ác mộng, mà là ký ức.

Có những người trở về từ chiến tranh, nhưng chiến tranh không bao giờ rời họ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn