TNXP VÁ ĐƯỜNG GIỮA BOM TỌA ĐỘ
Giữa những trận bom tọa độ chính xác đến từng mét, các TNXP đã lao ra vá đường ngay khi khói bom còn chưa tan, giành giật từng phút cho đoàn xe và cho sự sống.
TNXP VÁ ĐƯỜNG GIỮA BOM TỌA ĐỘ
Bom tọa độ là thứ khiến người ta không kịp sợ.
Nó rơi chính xác vào điểm đã định sẵn. Không báo trước. Không cần rải thảm. Chỉ một quả cũng đủ cắt đứt con đường.
Và nhiệm vụ của chúng tôi là: vá lại ngay.
Cao trào đầu tiên là lần đầu đối diện bom tọa độ. Đường bị khoét sâu như miệng giếng. Đất đá còn nóng. Chúng tôi được lệnh: “Bom vừa dứt là ra.”
Chưa đầy năm phút sau tiếng nổ, chúng tôi đã lao ra. Cuốc, xẻng, tay không. Không ai biết quả tiếp theo sẽ rơi lúc nào.
Có người vừa xúc đất thì bom lại gầm tới. Cả tổ lại lao xuống hố tránh. Khi yên, lại bò lên làm tiếp. Công việc diễn ra trong nhịp sống – chết chồng lên nhau.
Cao trào lớn nhất là một lần vá đường trong đêm mưa lớn. Nước ngập hố bom. Đường trơn. Xe phải qua trước sáng.
Một TNXP trượt chân ngã xuống hố. Chúng tôi kéo lên kịp. Nhưng chỉ vài phút sau, một quả bom khác rơi trúng vị trí vừa đứng.
Khi đoàn xe qua được, chúng tôi ngồi bệt xuống lề đường, người bê bết bùn đất, không ai nói lời nào. Vì ai cũng hiểu: vừa rồi, cái chết đã đi sượt qua rất gần.
Sau hòa bình, nhiều người trong tổ không còn đủ sức lao động nặng. Nhưng mỗi khi nhắc lại, không ai hối tiếc.
Bởi chúng tôi đã từng vá những con đường bằng chính tuổi trẻ của mình, để lịch sử không bị đứt đoạn.



