TNXP VIẾT THƯ BÊN HỐ BOM
Trong những khoảnh khắc hiếm hoi giữa hai trận bom, một nữ TNXP quê Thái Bình đã viết những lá thư gửi về quê nhà ngay bên miệng hố bom – nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc.
Tôi viết thư bên hố bom.
Không phải hình ảnh văn chương, mà là sự thật.
Hố bom ấy vừa nổ buổi chiều. Đất còn mùi khét, khói chưa tan hết. Nhưng đó lại là nơi tạm yên, vì máy bay đã rút.
1. Khi lá thư là nơi gửi gắm sinh mệnh
Giấy là những mảnh giấy học trò còn sót lại. Bút chì ngắn cũn. Tôi ngồi tựa lưng vào thành hố bom, che ánh đèn dầu bằng tay áo.
Cao trào đầu tiên là nỗi sợ không kịp gửi. Mỗi lá thư đều có thể là lá cuối. Nhưng tôi không dám viết điều ấy. Tôi chỉ viết: “Con vẫn khỏe, mẹ đừng lo.”
2. Viết để còn là con người
Giữa bom đạn, viết thư giúp chúng tôi giữ lại phần người. Viết về ruộng lúa quê, về dòng sông, về bến đò. Những điều tưởng như nhỏ bé, nhưng là chỗ bấu víu tinh thần.
Có đêm, đang viết thì còi báo động. Tôi gấp thư lại, nhét vào túi áo. Bom nổ dồn dập. Khi yên, tôi mở ra, chữ đã nhòe vì nước mưa và mồ hôi.
3. Lá thư không bao giờ đến
Cao trào lớn nhất là khi một đồng đội hy sinh ngay sau khi viết thư xong. Lá thư ấy được giữ lại, gửi về quê thay lời trăng trối.
Tôi vẫn còn nhớ ánh mắt bạn lúc đưa tôi nhờ gửi hộ: bình thản đến lạ.
Ngày về, tôi tìm lại những lá thư cũ. Có lá đã ố vàng, có lá không bao giờ nhận được hồi âm.
Nhưng tôi biết:
Những lá thư ấy đã đi qua chiến tranh cùng chúng tôi.



