Tờ Giấy Gói Muối
Một tờ giấy nhỏ dùng để gói muối đã trở thành thứ quý giá trong những ngày thiếu thốn. Nó không chỉ giữ lại gia vị, mà còn giữ lại cả sự sẻ chia giữa những người lính.
Đoàn Văn Kỳ được giao phụ trách một phần lương thực của tổ. Trong đó có một ít muối – thứ tưởng chừng đơn giản nhưng lại rất cần thiết. Muối được gói trong một tờ giấy nhỏ, buộc lại cẩn thận. “Đừng để ướt,” anh dặn. Trong những ngày hành quân, thức ăn thường nhạt. Chỉ cần một nhúm muối nhỏ cũng đủ làm bữa ăn dễ nuốt hơn. Kỳ luôn giữ gói muối trong túi áo, tránh mưa, tránh ẩm. Một buổi chiều, khi cả tổ dừng lại ăn cơm, một người nói:
“Có muối không?” Kỳ mở tờ giấy, lấy ra một chút, chia đều. Mỗi người chỉ được một nhúm nhỏ. “Ít vậy…” – một người nói. Kỳ cười:
“Ít nhưng có.” Mọi người chấm cơm vào muối, ăn chậm hơn, nhưng ai cũng thấy đỡ hơn. Một lần, trời mưa lớn, Kỳ không kịp che chắn, tờ giấy bị ướt. Anh mở ra – muối vón cục. “Khó rồi…” – anh nói. Nhưng anh không bỏ. Anh mang ra hong khô, rồi bóp nhỏ lại. “Dùng được tiếp,” anh nói. Một người trêu:
“Cậu giữ muối như giữ vàng.” Kỳ lắc đầu:
“Vì ai cũng cần.” Có hôm, gói muối gần hết. Kỳ mở ra, nhìn phần còn lại. Anh chia đều, nhưng phần của mình ít hơn. Một người nhận ra:
“Sao cậu lấy ít thế?” Kỳ đáp:
“Tôi ăn nhạt quen rồi.” Không ai nói thêm, nhưng ai cũng hiểu. Sau chiến tranh, Đoàn Văn Kỳ vẫn giữ lại một tờ giấy nhỏ, đã cũ và nhăn. “Không còn muối nữa,” ông nói, “nhưng còn nhớ.” Nhớ những bữa ăn đơn sơ, những lúc chia nhau từng chút nhỏ. Với ông, tờ giấy gói muối không chỉ là vật chứa, mà là biểu tượng của sự sẻ chia – khi trong thiếu thốn, con người vẫn nghĩ đến nhau trước. Trong thời hoa lửa, đôi khi chỉ một nhúm muối nhỏ cũng đủ làm ấm lòng cả một tập thể.



