Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

TÔ HOÀI: NGƯỜI ĐI TÌM CHỮ GIỮA NGÀN XANH TÂY BẮC

Nhân vật là nhà văn Tô Hoài (tên thật: Nguyễn Sen, 1920–2014), quê gốc ở Thanh Oai (Hà Đông) nhưng gắn liền với làng Nghĩa Đô (Hà Nội) và các địa danh kháng chiến tại Tây Bắc. Ông là Người hoạt động cách mạng trước năm 1945, gia nhập Hội Văn hóa Cứu quốc từ năm 1943. Trong kháng chiến chống Pháp, ông là phóng viên, biên tập viên báo "Cứu quốc" và trực tiếp đi chiến dịch, thâm nhập đời sống đồng bào các dân tộc thiểu số. Bài viết tập trung vào chủ đề "Dấn thân và khai phá", khắc họa hình ảnh ngườ

Đồng Tháp18/03/2026Huỳnh Thị Mỹ Nhung (phường Mỹ Trà)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng lịch sử hào hùng của dân tộc, có một người trí thức Hà Nội đã tạm biệt sự phồn hoa của phố thị để dấn thân vào những cánh rừng đại ngàn, cùng ăn, cùng ở, cùng chiến đấu với đồng bào vùng cao. Người đó chính là nhà văn Tô Hoài. Với ông, "thời hoa lửa" không chỉ là khói đạn súng trường mà còn là hành trình bền bỉ mang ánh sáng cách mạng thắp lên giữa sương mù Tây Bắc, dùng ngòi bút để đánh thức khát vọng tự do của những phận đời lầm lũi dưới ách thực dân.

Tô Hoài tên thật là Nguyễn Sen, sinh năm 1920. Trước Cách mạng tháng Tám, ông đã sớm giác ngộ lý tưởng và tham gia Hội Văn hóa Cứu quốc. Khi toàn quốc kháng chiến bùng nổ, ông rời Hà Nội lên chiến khu, đảm nhiệm vai trò phóng viên báo Cứu quốc. Bước ngoặt lớn nhất trong đời hoạt động cách mạng của ông là chuyến đi thực tế dài ngày cùng bộ đội vào vùng địch hậu Tây Bắc năm 1952. Chính trong những ngày tháng gian khổ, băng rừng lội suối, đối mặt với sự truy quét của kẻ thù, ông đã thực sự hóa thân thành một người con của bản làng để thấu hiểu nỗi đau và ý chí quật cường của đồng bào Mông, đồng bào Thái.

Đóng góp của Tô Hoài cho cách mạng không chỉ dừng lại ở những bài báo tuyên truyền mà còn ở những tác phẩm văn học có giá trị lịch sử sâu sắc. Tập "Truyện Tây Bắc" chính là kết tinh từ những ngày tháng ông cùng người dân nơi đây đào củ sắn, bẻ bắp ngô, cùng nhau lập hội cứu quốc chống lại thực dân Pháp và phong kiến tay sai. Ông đã tái hiện chân thực cuộc đời của những nhân vật như Mỵ và A Phủ – những biểu tượng cho sức sống tiềm tàng và khát vọng giải phóng của con người Việt Nam giữa thời hoa lửa. Ngòi bút của ông chính là vũ khí sắc bén, tố cáo tội ác quân thù và khẳng định chân lý: Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh cách mạng.

Suốt cuộc đời mình, dù kinh qua nhiều chức vụ quan trọng trong Hội Nhà văn Việt Nam, Tô Hoài vẫn luôn giữ phong cách của một người chiến sĩ xông xáo, thực tế. Ông không viết bằng tưởng tượng xa xôi mà viết bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của những nhân chứng lịch sử mà ông đã cùng đồng hành. Ông chính là nhịp cầu nối liền văn hóa miền xuôi với miền ngược, đem hơi thở của Đảng và Bác Hồ đến tận những bản làng xa xôi nhất, giúp đồng bào hiểu và tin vào con đường độc lập dân tộc.

Đối với thế hệ đoàn viên thanh niên hôm nay, tấm gương của nhà văn Tô Hoài là bài học vô giá về tinh thần "đi để lớn lên". Ông dạy chúng ta rằng tuổi trẻ cần phải dấn thân, phải đi sâu vào thực tế đời sống để thấu hiểu và sẻ chia với nhân dân. Giữa thời đại hòa bình, tinh thần "Tây Bắc" của ông nhắc nhở chúng ta không được ngại khó, ngại khổ, phải luôn sẵn sàng đến những nơi xa xôi, khó khăn nhất để cống hiến sức trẻ. Sự nghiệp của ông minh chứng cho một chân lý: Một cuộc đời đẹp nhất là cuộc đời biết hòa nhịp đập trái tim mình cùng vận mệnh của đất nước.

Nhà văn Tô Hoài đã đi xa, nhưng hình ảnh người chiến sĩ văn hóa tận tụy vẫn luôn sống mãi trong lòng bạn đọc và các thế hệ thanh niên Việt Nam. Câu chuyện về hành trình đi tìm chữ giữa ngàn xanh của ông sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm ý chí, thôi thúc tuổi trẻ hôm nay vững bước trên con đường xây dựng Tổ quốc giàu đẹp, văn minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TÔ HOÀI: NGƯỜI ĐI TÌM CHỮ GIỮA NGÀN XANH TÂY BẮC | Câu chuyện thời hoa lửa