Tô Quyền
Câu chuyện về Tô Quyền
Do yêu cầu đặc biệt của cuộc chiến tranh, giai đoạn trước năm 1965, hầu hết các cán bộ chiến sĩ đi chi viện đều phải thay tên đổi họ và có bí danh riêng. Trong đó có những bí danh đã đi vào lịch sử, trở thành huyền thoại và là nỗi khiếp sợ của kẻ thù mỗi khi nhắc tới như Mười Hương, Tư Trọng…
Đến nay, chủ nhân bằng xương, bằng thịt của những bí danh gắn với những chiến công lẫy lừng trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ hầu như đều không còn sống, nhưng chiến công của họ vẫn còn được nhắc nhớ, để thế hệ những người Việt Nam thêm tự hào và noi theo.
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Tô Quyền - người con ưu tú của quê hương Hưng Yên

Trong ký ức của các thành viên Ban Liên lạc công an chi viện chiến trường miền nam thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Tô Quyền, người con ưu tú của quê hương Hưng Yên là một trong những tấm gương tiêu biểu.
Đồng chí Tô Quyền tham gia hoạt động cách mạng rất sớm, từ trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945 rồi đến kháng chiến chống Pháp. Năm 1965, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, đồng chí lại tiếp tục lên đường vào nam tham gia kháng chiến chống Mỹ khi con trai Tô Lâm mới lên 8 tuổi.
Với bí danh Tô Lâm - tên con trai mình, đồng chí Tô Quyền, được điều động về công tác tại Tây Ninh, căn cứ Trung ương Cục miền nam với chức danh Phó ban An ninh Tây Ninh.

Gia đình Anh hùng Công an Tô Quyền thập niên 70. Ảnh tư liệu
Lúc đó, Tây Ninh là vùng trọng điểm đánh phá ác liệt của Mỹ, ngụy. Các cán bộ hoạt động ở khu vực này hằng ngày phải đối đầu với những thủ đoạn nham hiểm, tinh vi của kẻ thù, cái chết luôn cận kề. Thế nhưng, đồng chí Tô Quyền và đồng đội, đồng chí vẫn bám trụ kiên cường, cùng nhân dân Tây Ninh đập tan nhiều cuộc hành quân, càn quét của địch, triệt phá những ổ biệt kích, gián điệp, Việt gian, góp phần cùng nhân dân miền nam và cả dân tộc "đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào".
Sau khi miền nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất, ông lại tiếp tục cùng đồng chí, đồng đội, nhân dân truy quét tàn quân ngụy và các cơ sở địch cài cắm lại, củng cố và xây dựng lực lượng Công an ở vùng mới giải phóng. Đến năm 1977, ông mới được trở về quê hương giữ chức Giám đốc Công an tỉnh Hải Hưng (tên gọi hai tỉnh Hải Dương, Hưng Yên cũ). Tiếp đó ông lần lượt giữ các trọng trách Cục trưởng Cục Cảnh sát giao thông và Cục trưởng Cục Cảnh sát quản lý trại giam…



