Tô Quyền
Trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945, ông được giao nhiệm vụ thành lập và phụ trách Đội Thiếu nhi cứu quốc làng Xuân Cầu. Năm 1946, ông cùng với ông Nguyễn Văn Cẩn lên công tác tại Bắc Ninh trong vùng địch hậu.
Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ (1965), ông hoạt động tại chiến trường miền Nam với bí danh Tô Lâm. Ông đã góp phần quan trọng trong công tác an ninh, triệt phá các ổ biệt kích, gián điệp và Việt gian.
Sau khi đất nước thống nhất (30 tháng 4 năm 1975), ông vẫn tiếp tục chấm dứt những tàn dư, các cơ sở của chế độ Việt Nam Cộng hòa còn lại, xây dựng lực lượng công an mới ở vùng giải phóng.
Năm 1977, ông về lại miền Bắc, được Đảng và Nhà nước giao cho những nhiệm vụ mới.[3] Ông đã quan tâm tới công tác đào tạo cán bộ Công an Nhân dân trên đất Hải Hưng quê hương ông, nhiều người sau này đã là cán bộ cao cấp.
Năm 1982, ông giữ chức vụ Cục trưởng Cục Cảnh sát quản lí trại giam, cơ sở giáo dục bắt buộc, trường giáo dưỡng (V26).[1]
Vợ của ông là bà Đặng Thị Cam. Hai người có 6 người con, trong đó có Tô Lâm – Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam đương nhiệm.
Huân chương Độc lập hạng Nhì
Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân
Cán bộ Tiền khởi nghĩa
Huy hiệu 40 năm tuổi Đảng
Tên của ông được dùng để đặt cho một con đường liên xã ở Văn Giang, Hưng Yên. Kéo dài từ tỉnh lộ 379 đến Quốc lộ 5 và có đi qua làng Xuân Cầu quê hương ông. Ngay dọc đường có Trường mầm non mang tên ông.
Tại Bắc Ninh có con đường mang tên ông, nối Ban chỉ huy Quân sự phường Song Liễu tới chùa Bút Tháp.
Năm 2015, ông được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân.
Năm 2025, ở Tây Ninh, khu vực không gian mở từng là sân vận động Tây Ninh được ra quyết định đặt tên là Quảng trường Tô Quyền.[4]



