Tô Quyền
Năm 1965, đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, biết bao người con ưu tú đã lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Giữa dòng người âm thầm mà quả cảm ấy, có một người đàn ông tên là Tô Quyền, người đã lặng lẽ rời quê hương, mang theo trái tim nồng nàn yêu nước và cả tên người con trai bé bỏng của mình làm bí danh chiến đấu: Tô Lâm.
Vào chiến trường miền Nam mảnh đất đỏ lửa đầy hiểm nguy, nơi bom đạn đổ xuống như mưa và sự sống luôn treo lơ lửng giữa ranh giới sống - chết, ông đã hòa vào hàng ngũ của những người chiến sĩ Công an nhân dân, kiên trung, bản lĩnh, dấn thân vào cuộc chiến thầm lặng nhưng đầy cam go: trận tuyến an ninh.Không súng nổ, chẳng gươm tuốt trần, nhưng ông phải đối đầu với những thủ đoạn nham hiểm, tinh vi của kẻ thù, giữa muôn trùng đe dọa và cái chết rình rập trong từng bóng tối. Tây Ninh, căn cứ của Trung ương Cục miền Nam trở thành nơi ông gắn bó, nơi bao đợt càn quét, bom rơi bão đạn của Mỹ, ngụy trút xuống không ngơi nghỉ. Nhưng giữa gió lửa, ông và đồng chí, đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, cùng nhân dân phá tan nhiều trận đánh ác liệt, triệt phá các ổ gián điệp, biệt kích, góp phần tô thắm những chiến công vang dội của cả dân tộc: "Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào".Điều khiến những người từng biết, từng gặp ông không thể quên không chỉ là trí tuệ sắc bén, sự kiên định phi thường, mà còn là trái tim đôn hậu, giàu lòng nhân ái. Là người cha thương con đến mức lấy tên con làm tên chiến đấu. Là người đồng chí không quản hiểm nguy, từng vượt vòng vây kẻ địch chỉ để đến dự đám cưới đồng đội với một niêu cơm bé nhỏ, mà đến hôm nay, người ta vẫn gọi đùa là "niêu cơm Thạch Sanh".Giữa những tháng năm khói lửa ở chiến trường Tây Ninh, sau mỗi trận đánh thầm lặng, sau mỗi cơn mưa bom bão đạn, ông lại cẩn trọng viết từng dòng thư gửi về cho chị Tư, người vợ đảm đang, thủy chung như ngọn lửa sưởi ấm lòng người nơi hậu phương, như sợi chỉ gắn kết trái tim những người đang sống giữa hai đầu đất nước. Và trong từng con chữ ấy là nỗi nhớ khôn nguôi về gia đình, là hình bóng đứa con gái út khi ông lên đường, con còn nằm trong bụng mẹ.Tây Ninh không chỉ là chiến trường, mà còn là quê hương thứ hai. Nơi ấy, nhân dân trìu mến gọi ông là Anh Tư, Chú Tư Tô Lâm tên gọi gắn với người con trai cả như một cách thể hiện tình cảm chân thành dành cho người đã hiến dâng cả tuổi xuân của mình cho mảnh đất này. Trong lòng dân, ông không chỉ là một cán bộ an ninh, mà là người thân yêu, là biểu tượng sống của nghĩa tình và lòng trung thành bất khuất.Người anh hùng ấy, đến tận cuối đời, vẫn khiêm nhường, lặng lẽ như một cánh chim giữa bầu trời đầy giông bão, mà vẫn giữ được hướng bay, giữ được màu sắc của riêng mình: trung nghĩa, nhân ái và trọn vẹn thủy chung với Đảng, với nhân dân, với đất nước.



