TÔ VĂN ĐỰC – “CỖ MÁY PHÁ TĂNG” CỦA CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM
Tác giả : Nguyễn Thị Thủy Tiên

“Bom đạn đã tránh tôi để tôi sống.”
Đó là một câu nói giản dị nhưng ám ảnh khi nhắc về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Tô Văn Đực, người chiến sĩ công binh được biết đến với biệt danh “Út Đực”, bí danh Mười Đức.
Sinh năm 1942, Tô Văn Đực tham gia chiến đấu trong lực lượng công binh Bộ Tư lệnh Miền. Khi ấy, chiến trường miền Nam xuất hiện ngày càng nhiều xe tăng, thiết giáp – những “con quái vật bằng thép” có thể nghiền nát công sự và đội hình chiến đấu.
Nhưng người lính công binh không có những cỗ máy hiện đại để đối đầu. Họ có đất, thuốc nổ, những vật liệu thô sơ và trí óc của mình. Tô Văn Đực đã biến những thứ tưởng như nhỏ bé ấy thành vũ khí.
Ông nghiên cứu, chế tạo và cải tiến mìn chống tăng, tìm cách tạo ra những loại mìn phù hợp với điều kiện chiến trường, đủ sức đánh vào những phương tiện bọc thép của đối phương. Từ đó, ông trở thành một trong những chiến sĩ công binh nổi tiếng với cách đánh xe tăng bằng mìn.
Người ta gọi ông là:
“Anh hùng mìn gạt.”
Mỗi lần đặt mìn là một lần ông đối mặt với cái chết. Bởi muốn đánh được xe tăng, người lính phải tiếp cận rất gần.Trong khi đó, phía trên đầu có máy bay. Trước mặt có xe tăng. Xung quanh là lính địch. Chỉ cần một phát hiện nhỏ, người đặt mìn có thể không còn cơ hội trở về. Nhưng Tô Văn Đực vẫn làm.
Ông cùng đồng đội nhiều lần đặt mìn ngay trên hướng tiến quân của xe tăng, rồi tìm cách giữ bí mật trận địa và chờ thời cơ. Khi đoàn xe tiến đến… Một tiếng nổ vang lên. Khối thép tưởng như không thể bị khuất phục bị đánh bật. Và người lính công binh lại tiếp tục nhiệm vụ của mình.
Có những lần ông phải làm việc dưới bom đạn. Có những lần trận địa vừa đặt xong đã bị đối phương phát hiện. Có những lúc cái chết ở ngay trước mắt. Nhưng ông vẫn sống sót qua những trận chiến ấy.
Có lẽ vì vậy mà về sau, khi nhìn lại những năm tháng chiến tranh, Tô Văn Đực nói một câu rất đặc biệt:
“Bom đạn đã tránh tôi để tôi sống.”
Một câu nói nghe nhẹ nhàng.
Nhưng phía sau nó là cả một đời người đã đi qua vô số lần đối mặt với cái chết.
Tô Văn Đực không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm.
Ông còn chiến đấu bằng trí sáng tạo của người lính công binh.
Đối phương có xe tăng.
Ông tìm cách chế tạo mìn phá tăng.
Đối phương thay đổi phương tiện.
Ông tiếp tục nghiên cứu cách đánh.
Chiến trường thay đổi.
Ông cũng thay đổi cách làm.
Đó là lý do hình ảnh “Tô Văn Đực – người lính công binh chuyên đánh xe tăng” trở thành một câu chuyện đặc biệt trong lịch sử chiến đấu của Quân Giải phóng miền Nam.
Nhưng sau tất cả, ông vẫn là một người lính.
Một người đã đi qua tuổi trẻ bằng những ngày nằm dưới đất, giữa bom đạn, giữa những trận chiến mà ranh giới sống – chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc.
Tô Văn Đực – “Út Đực”, người được mệnh danh là “cỗ máy phá tăng” của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Ông không có trong tay những vũ khí tối tân.
Ông chỉ có trí tuệ, lòng gan dạ và quyết tâm tìm ra cách đánh phù hợp với chiến trường.
Giữa “Thời hoa lửa”, có những người lính không trực tiếp đối đầu với xe tăng bằng sức mạnh. Họ dùng trí tuệ để tìm ra điểm yếu của thép.
Và Tô Văn Đực đã biến những bãi đất tưởng như bình thường thành nơi những cỗ máy chiến tranh phải dừng lại.
“Bom đạn đã tránh tôi để tôi sống.”
Nhưng có lẽ, chính ý chí sống và chiến đấu của người lính ấy mới là thứ đã giúp ông bước qua những năm tháng khốc liệt nhất.



