Tô Văn Đực – Người anh hùng của “đất thép” Củ Chi và khát vọng hòa bình
Tác giả: Nguyễn Thị Thu Hà
Trong lịch sử đấu tranh bảo vệ Tổ quốc, có những con người không xuất thân từ những gia đình giàu có hay được học hành đầy đủ, nhưng bằng lòng yêu quê hương, ý chí và sự sáng tạo, họ đã để lại những dấu ấn đặc biệt. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Tô Văn Đực, sinh năm 1942, là một người như thế. Ông quê ở ấp Xóm Bưng, xã Nhuận Đức, huyện Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh, vùng đất được biết đến với tên gọi “đất thép” trong những năm tháng chiến tranh.
Tuổi thơ của Tô Văn Đực gắn liền với những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Cha mẹ mất sớm, cuộc sống của ông trải qua nhiều khó khăn. Khi còn trẻ, ông từng đi cạo mủ cao su để kiếm sống. Chứng kiến quê hương thường xuyên chịu bom đạn và cảnh người dân phải chịu nhiều mất mát, ông quyết định tham gia lực lượng du kích địa phương. Ban đầu, ông làm những công việc phục vụ chiến đấu như tải đạn, tải thương và tham gia đào địa đạo. Sau đó, năm 1962, ông được điều vào xưởng sản xuất vũ khí thô sơ của địa phương.
Điều đáng khâm phục ở Tô Văn Đực là tinh thần ham học hỏi và khả năng sáng tạo trong hoàn cảnh vô cùng thiếu thốn. Dù trình độ học vấn hạn chế, ông vẫn kiên trì học hỏi những người đi trước, tự tìm tòi cách sửa chữa, chế tạo các phương tiện phục vụ chiến đấu từ những vật liệu có sẵn. Những sáng kiến của ông trong thời chiến, đặc biệt là các loại mìn dùng để chống xe tăng, đã góp phần vào hoạt động chiến đấu của lực lượng tại Củ Chi. Chính vì những đóng góp và thành tích trong kháng chiến, năm 1967, khi mới 24 tuổi, Tô Văn Đực được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông còn được biết đến với tên gọi “Anh hùng mìn gạt”.
Nhưng khi nhắc đến Tô Văn Đực, điều đáng nhớ không chỉ là những thành tích trong chiến tranh. Điều lớn lao hơn nằm ở ý nghĩa của cuộc đời ông đối với thế hệ hôm nay. Những năm tháng chiến đấu của ông và đồng đội đã diễn ra trong hoàn cảnh mà sự sống luôn bị đe dọa, quê hương phải chịu nhiều đau thương và mất mát. Vì vậy, khi chiến tranh kết thúc, giá trị của hòa bình càng trở nên sâu sắc. Trong một cuộc trò chuyện, ông từng chia sẻ rằng điều ông mong muốn khi tham gia cách mạng là quê hương được yên bình, không còn cảnh bom đạn và càn quét.
Sau ngày đất nước hòa bình, Tô Văn Đực tiếp tục công tác trong quân đội ở lĩnh vực kỹ thuật. Ông từng đảm nhiệm công tác kỹ thuật tại Sư đoàn 317, Quân khu 7, trước khi nghỉ hưu năm 1992. Cuộc sống sau chiến tranh của ông trở về với sự bình dị trên chính quê hương Củ Chi. Hình ảnh người anh hùng năm nào sống giữa một vùng quê yên bình khiến chúng ta càng cảm nhận rõ giá trị của những ngày tháng không còn tiếng bom đạn.
Câu chuyện về Anh hùng Tô Văn Đực vì thế không chỉ là câu chuyện về một người chiến sĩ trong thời chiến. Đó còn là câu chuyện về nghị lực, lòng yêu quê hương và sức sáng tạo của con người Việt Nam trong những hoàn cảnh khó khăn. Từ một người nông dân Củ Chi, ông đã trở thành một người có những đóng góp đáng ghi nhớ cho quê hương và đất nước.
Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, thế hệ trẻ càng cần trân trọng những gì mình đang có: được học tập dưới mái trường, được vui chơi, được sống bên gia đình và được ước mơ về tương lai. Nhìn lại cuộc đời Tô Văn Đực, chúng ta hiểu rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có. Hòa bình được xây dựng từ những hy sinh, đóng góp của biết bao thế hệ. Vì vậy, cách thiết thực nhất để tri ân những người đi trước là biết yêu thương, đoàn kết, học tập tốt, sống có trách nhiệm và cùng nhau gìn giữ cuộc sống bình yên hôm nay.
Tô Văn Đực – người anh hùng của đất thép Củ Chi – đã đi qua chiến tranh để trở về với hòa bình. Câu chuyện của ông nhắc nhở mỗi chúng ta rằng giá trị đẹp nhất của những năm tháng chiến đấu chính là một ngày đất nước được sống trong yên bình, để những thế hệ sau không phải lớn lên giữa tiếng bom mà được lớn lên trong tiếng cười và những ước mơ.



