TÔ VĂN ĐỰC – NGƯỜI ANH HÙNG CỦA NHỮNG BÃI MÌN
Tác giả : Nguyễn Thị Thủy Tiên

Có những người lính chiến đấu bằng súng. Có những người lại chiến đấu bằng trí tuệ, đôi tay và những thứ vũ khí tự mình tạo ra. Tô Văn Đực, còn gọi là Út Đực, bí danh Mười Đức, sinh năm 1942, là một sĩ quan công binh nổi tiếng của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam.
Những năm chiến tranh, đối phương có xe tăng, thiết giáp và những phương tiện quân sự hiện đại. Còn người lính công binh phải tìm cách đối đầu với chúng bằng những thứ vũ khí phù hợp với chiến trường.
Tô Văn Đực đã dành nhiều tâm sức cho việc nghiên cứu, sáng chế và sử dụng mìn, đặc biệt là những loại mìn có khả năng đánh vào phương tiện cơ giới của đối phương.
Người đồng đội gọi ông bằng một cái tên rất đặc biệt:
“Anh hùng mìn gạt.”
Đó không phải là một cái tên được tạo nên bởi những lời ca tụng.
Nó đến từ những ngày tháng ông cùng lực lượng công binh Bộ Tư lệnh Miền lăn lộn giữa chiến trường, tìm cách biến những vật liệu có trong tay thành vũ khí có sức chiến đấu hiệu quả.
Mỗi bãi mìn là một cuộc đấu trí. Người lính phải tính toán vị trí. Tính toán cách bố trí. Tính toán thời điểm. Và quan trọng nhất là phải hiểu được đường đi, cách vận động của xe tăng và thiết giáp đối phương. Chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến chính người đặt mìn trở thành nạn nhân. Nhưng Tô Văn Đực vẫn kiên trì.
Ông không chỉ trực tiếp thực hiện nhiệm vụ mà còn nghiên cứu, cải tiến cách đánh, giúp những loại mìn được sử dụng hiệu quả hơn trong thực tế chiến trường. Từ những bãi đất tưởng như bình thường, người lính công binh đã tạo nên những trận địa khiến đối phương phải dè chừng.
Đó chính là sức mạnh đặc biệt của người lính công binh:
Không nhất thiết phải đối đầu trực diện.
Có thể thắng bằng sự sáng tạo.
Tô Văn Đực đã dành tuổi trẻ của mình cho những công việc âm thầm như thế.
Không phải lúc nào cũng có tiếng súng.
Không phải lúc nào cũng nhìn thấy đối phương.
Nhưng phía sau mỗi nhiệm vụ là sự nguy hiểm luôn cận kề.
Ông được biết đến như một sĩ quan công binh giàu kinh nghiệm, sáng tạo và dũng cảm, góp phần vào truyền thống chiến đấu của lực lượng công binh Quân Giải phóng miền Nam.
Tên tuổi Tô Văn Đực – Út Đực – Mười Đức từ đó gắn với một hình ảnh rất riêng:
Người lính đứng giữa những bãi mìn, dùng trí tuệ để đối đầu với thép.
Và có lẽ, điều đáng quý nhất trong câu chuyện của ông không nằm ở những quả mìn.
Mà ở tinh thần của người lính:
Khi đối phương có vũ khí mạnh hơn, ta tìm cách sáng tạo. Khi chiến trường khắc nghiệt hơn, ta càng phải bình tĩnh. Khi phía trước là hiểm nguy, người lính công binh vẫn phải bước lên.
Tô Văn Đực – “anh hùng mìn gạt”, người chiến sĩ công binh của Bộ Tư lệnh Miền.
Ông không tạo nên những chiến công bằng tiếng súng vang trời, mà bằng những đôi tay âm thầm làm việc giữa hiểm nguy.
Giữa “Thời hoa lửa”, có những người anh hùng không đứng trên tuyến đầu với khẩu súng trong tay. Họ đứng phía sau một trận địa, lặng lẽ đặt xuống đó trí tuệ, lòng dũng cảm và cả tuổi thanh xuân của mình.



