Tô Vĩnh Diện (1)
Chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu" được dệt nên từ những kỳ tích phi thường, trong đó có kỳ tích kéo pháo bằng tay qua những đèo dốc dựng đứng. Và anh hùng Tô Vĩnh Diện chính là biểu tượng chói lọi nhất của kỳ tích ấy.
I. THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Tô Vĩnh Diện.
Năm sinh: 1924.
Năm hy sinh: 01/02/1954.
Quê quán: Nông Trường, Triệu Sơn, Thanh Hóa.
Sự kiện: Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Hành động: Lấy thân mình chèn pháo.
II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ:
THÂN MÌNH HÓA CHỐT THÉP GIỮA ĐÈO DỐC
Chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu" được dệt nên từ những kỳ tích phi thường, trong đó có kỳ tích kéo pháo bằng tay qua những đèo dốc dựng đứng. Và anh hùng Tô Vĩnh Diện chính là biểu tượng chói lọi nhất của kỳ tích ấy.
Đêm ngày 1/2/1954, trời mưa tầm tã, đường rừng trơn trượt như đổ mỡ. Khẩu đội của Tô Vĩnh Diện đang vật lộn để kéo khẩu pháo cao xạ 37 ly nặng hơn 2 tấn vượt qua Dốc Chuối – một con dốc có độ nghiêng lên đến 60-70 độ, một bên là vách núi, một bên là vực sâu thăm thẳm. Các chiến sĩ chân bấm sâu vào bùn, tay ghì chặt dây tời, nhích từng centimet một.
Bất ngờ, quân Pháp bắn pháo sáng rực trời và nã đại bác về phía đoàn kéo pháo. Dây tời chính đột ngột bị đứt phựt. Khẩu pháo khổng lồ mất đà, bắt đầu lao dốc với tốc độ kinh hoàng, kéo lê các pháo thủ và đe dọa rơi xuống vực thẳm. Nếu pháo rơi xuống vực, không chỉ mất vũ khí quý giá mà còn lộ vị trí, hỏng cả kế hoạch chiến dịch.
Trong giây phút "ngàn cân treo sợi tóc" ấy, Tô Vĩnh Diện đã hét lớn: "Thà hy sinh, quyết bảo vệ pháo!". Ngay lập tức, anh buông tay lái, lao cả thân mình vào bánh xe pháo đang quay tít. Thân thể bằng xương bằng thịt của anh trở thành một "cái chêm" vững chãi, chặn đứng đà lăn của khối thép 2 tấn.
Khẩu pháo khựng lại, nghiêng mình tựa vào vách núi. Đồng đội kịp thời lao đến ghìm giữ pháo an toàn. Khi mọi người chạy đến chỗ Tô Vĩnh Diện, anh đã kiệt sức, lồng ngực bị bánh pháo chèn nát. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, câu hỏi đầu tiên của người anh hùng ấy không phải lo cho bản thân, mà là: "Pháo có việc gì không?".
Tô Vĩnh Diện hy sinh lúc 2 giờ 30 phút sáng, ngay trước ngày mở màn chiến dịch. Sự hy sinh của anh đã trở thành nguồn động lực vô tận, thôi thúc bộ đội ta "kéo pháo vào, kéo pháo ra" và làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ lịch sử.
Mỗi lần đọc lại câu chuyện này, tôi vẫn không khỏi rùng mình xúc động trước sức mạnh tinh thần của con người Việt Nam. Một cơ thể bằng xương bằng thịt dám đối đầu để chặn đứng khối sắt thép 2 tấn – đó là điều mà khoa học quân sự phương Tây không thể nào giải thích nổi.
Câu hỏi cuối cùng "Pháo có việc gì không?" của anh Tô Vĩnh Diện là minh chứng cao đẹp nhất cho đức hy sinh quên mình vì nhiệm vụ. Tấm gương của anh nhắc nhở chúng tôi – những giáo viên trẻ hôm nay: Trong bất kỳ hoàn cảnh khó khăn nào, hãy luôn đặt lợi ích của tập thể, của Tổ quốc lên trên hết. "Chèn lưng cứu pháo" năm xưa là hành động anh hùng, thì "ghé vai gánh vác việc chung" hôm nay chính là sự tiếp nối xứng đáng nhất.


