TÔ VĨNH DIỆN
TÔ VĨNH DIỆN
Ngày xưa, trong thời “hoa lửa” – khi đất nước ta phải trải qua những năm tháng chiến tranh gian khổ – có một người anh hùng rất dũng cảm tên là Tô Vĩnh Diện.
Anh sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ đã quen với việc lao động vất vả. Tuy cuộc sống khó khăn, nhưng anh luôn chăm chỉ, thật thà và rất thương yêu mọi người. Khi lớn lên, thấy đất nước bị xâm lược, anh quyết định gia nhập quân đội để bảo vệ Tổ quốc.
Ngày ấy, bộ đội ta phải kéo những khẩu pháo rất to và nặng lên núi cao để chuẩn bị cho trận đánh quan trọng. Con đường lên núi gập ghềnh, dốc đứng, trời thì mưa, đất thì trơn. Công việc vô cùng nguy hiểm, nhưng anh Tô Vĩnh Diện và đồng đội vẫn không ngại khó.
Họ cùng nhau hò kéo pháo:
“Dô ta nào! Cố lên nào!”
Tiếng hô vang cả núi rừng, ai cũng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Bỗng một lần, khi đang kéo pháo lên dốc, dây kéo bị đứt. Khẩu pháo nặng bắt đầu trượt xuống rất nhanh! Nếu không chặn lại, pháo sẽ rơi xuống vực sâu, gây nguy hiểm cho mọi người và làm hỏng kế hoạch chiến đấu.
Trong khoảnh khắc nguy cấp ấy, anh Tô Vĩnh Diện không suy nghĩ nhiều. Anh nhanh chóng lao tới, lấy thân mình chèn vào bánh pháo để giữ lại. Đồng đội cố gắng kéo lại, và cuối cùng… khẩu pháo đã dừng!
Nhưng anh Tô Vĩnh Diện đã hy sinh.
Mọi người vô cùng xúc động. Ai cũng thương tiếc anh, nhưng đồng thời rất tự hào vì hành động dũng cảm của anh. Nhờ sự hy sinh ấy, khẩu pháo được giữ lại, góp phần vào chiến thắng của bộ đội ta sau này.
Từ đó, tên tuổi của anh được nhắc đến như một tấm gương sáng về lòng dũng cảm và tinh thần quên mình vì mọi người.
Câu chuyện về anh nhắc nhở các bạn nhỏ rằng:
Dù còn nhỏ, chúng ta cũng có thể học theo tinh thần của anh – biết giúp đỡ người khác, không sợ khó khăn và luôn làm điều tốt.



