TÔ VĨNH DIỆN – KHI NGƯỜI LÍNH HÓA THÀNH ĐIỂM TỰA
TÔ VĨNH DIỆN – KHI NGƯỜI LÍNH HÓA THÀNH ĐIỂM TỰA
Đêm trên núi rừng Điện Biên lạnh đến buốt người.
Trong màn sương dày đặc, những người lính lặng lẽ kéo pháo qua những con đường hiểm trở. Bùn đất bám đầy chân. Mồ hôi thấm ướt lưng áo. Phía trước là một trận đánh mà không ai biết ngày mai mình còn được trở về hay không.
Trong đoàn quân ấy có Tô Vĩnh Diện.
Anh không phải người nổi tiếng nhất. Cũng chẳng có gì đặc biệt ngoài một dáng người rắn rỏi và đôi mắt luôn ánh lên sự bình tĩnh.
Nhưng đồng đội biết anh là người có thể tin cậy.
Khi pháo được kéo qua một đoạn dốc hiểm, bất ngờ dây kéo gặp sự cố. Khẩu pháo nặng nề bắt đầu trượt xuống.
Chỉ trong khoảnh khắc, tất cả mọi người đều hiểu điều gì đang xảy ra.
Nếu khẩu pháo lao xuống, công sức của cả đơn vị có thể bị phá hỏng. Nguy hiểm hơn, những người lính phía dưới có thể bị cuốn theo.
Tô Vĩnh Diện không kịp suy nghĩ lâu.
Anh lao đến, tìm cách giữ khẩu pháo lại.
Khoảnh khắc ấy diễn ra quá nhanh.
Giữa núi rừng Điện Biên, một người lính đã dùng chính thân mình làm điểm tựa để giữ lấy khẩu pháo.
Đồng đội tìm cách cứu anh.
Nhưng anh đã không thể trở về.
Tô Vĩnh Diện hy sinh ngày 1 tháng 2 năm 1954, trong khi Chiến dịch Điện Biên Phủ còn chưa bắt đầu.
Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Có lẽ trước lúc lên đường, anh cũng từng nghĩ về quê nhà.
Có thể anh cũng từng mong một ngày trở lại, được gặp mẹ, gặp người thân, được sống những ngày bình yên như bao người.
Nhưng chiến tranh đã không cho anh cơ hội ấy.
Nhiều năm sau, người ta nhắc đến Tô Vĩnh Diện bằng một câu chuyện rất ngắn.
Một người lính đã lấy thân mình cứu pháo.
Chỉ vậy thôi.
Nhưng phía sau câu chuyện ngắn ấy là cả một thế giới của lòng dũng cảm, trách nhiệm và tình đồng đội.
Tôi từng nghĩ, anh hùng phải là những người có sức mạnh phi thường.
Sau này tôi mới hiểu, đôi khi người anh hùng chỉ là một người rất bình thường, nhưng trong khoảnh khắc đất nước cần, họ đã lựa chọn làm điều lớn lao.
Tô Vĩnh Diện đã lựa chọn như thế.
Anh không để lại cho chúng ta một cuộc đời dài.
Anh để lại một điểm tựa.
Điểm tựa ấy nằm giữa núi rừng Điện Biên năm nào, nhưng cũng nằm trong ký ức của cả dân tộc.
Hôm nay, chúng ta được đi trên những con đường không còn tiếng bom.
Được đến trường.
Được cười đùa cùng bạn bè.
Được ước mơ về tương lai.
Những điều tưởng như rất bình thường ấy đã từng là ước mơ của biết bao người lính trẻ.
Vì thế, khi nhớ về Tô Vĩnh Diện, có lẽ điều chúng ta cần làm không chỉ là cúi đầu trước một người đã hy sinh.
Mà còn phải biết sống sao cho xứng đáng với sự bình yên mình đang có.
Bởi có những người đã dùng cả tuổi trẻ để giữ lấy một khẩu pháo.
Còn chúng ta hôm nay, hãy dùng tuổi trẻ của mình để giữ lấy hòa bình, giữ lấy lòng biết ơn và giữ lấy những điều tốt đẹp cho đất nước.
Núi rừng Điện Biên đã xanh trở lại.
Nhưng câu chuyện về người lính năm ấy vẫn còn ở đó.
Như một lời nhắc lặng lẽ:
Có những người đã trở thành điểm tựa cho lịch sử bằng chính tuổi xuân của mình.



