Tô Vĩnh Diện - người anh hùng lấy thân cứu pháo
Tô Vĩnh Diện - người anh hùng lấy thân cứu pháo
“Những đồng chí chèn lưng cứu pháo Nát thân, nhắm mắt,
còn ôm”
Việt Nam ta đã phải trải qua những năm tháng sống dưới sự ách đô hộ của thực
dân, đế quốc, ...đất nước đã trải qua những năm tháng sống bom rơi, đạn lạc thiếu
thốn đủ đường. Và đã có biết bao nhiêu thế hệ cha ông ngã xuống những mảnh đất
lạnh lẽo, bom rơi đấy để đổi xương máu của mình lấy nền hoa bình độc lập như
ngày hôm nay.
Tiêu biểu trong trận đánh làm lên trang sử hào hùng, lừng lẫy năm châu chấn động
địa cầu - chiến dịch “Điện Biên Phủ” (1954) đã có biết bao tấm gương anh dũng hy
sinh khi tuổi đời còn xuân xanh. Họ, những người chiến sĩ mang trên mình một
tình yêu Tổ Quốc, sẵn sàng hy sinh cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, trong số đó
hình ảnh người anh hùng Tô Vĩnh Diện lấy người chèn pháo đã trở thành một hình
ảnh mãi khắc sâu trong lòng thế hệ trẻ.
Tô Vĩnh Diện sinh năm 1924, ở xã Nông Trường, huyện Nông Cống, tỉnh Thanh
Hóa. Anh sinh ra trong một gia đình nghèo, lên 8 tuổi đã phải đi ở cho địa chủ,
suốt 12 năm đi ở đợ anh luôn phải chịu bao cảnh áp bức, bất công. Năm 1946 anh
tham gia dân quân ở địa phương, đến năm 1949 anh xung phong đi bộ đội. Tháng
5/1953, quân đội ta thành lập các đơn vị pháo cao xạ để chuẩn bị đánh lớn. Tô
Vĩnh Diện được điều về làm tiểu đội trưởng một đơn vị pháo cao xạ. Trong quá
trình hành quân cơ động trên chặng đường hơn 1.000km tới vị trí tập kết để tham
gia chiến dịch Điện Biên Phủ, anh luôn nhận những nhiệm vụ khó khăn, nặng
nhọc, động viên giúp đỡ đồng đội kéo pháo đến nơi an toàn. Trong lúc kéo pháo
qua những chặng đường nguy hiểm, cũng như nghỉ dọc đường, anh luôn nhắc nhở
đồng đội chuẩn bị chu đáo và tự mình đi kiểm tra tỉ mỉ dây kéo pháo, xem xét từng
đoạn đường, từng con dốc rồi phổ biến cho anh em để tránh những bất ngờ xảy ra.
Qua 5 đêm kéo pháo ra đến dốc Chuối, đường hẹp cong và rất nguy hiểm, anh
cùng đồng chí pháo thủ Lê Văn Chi xung phong lái pháo. Đến nửa chừng, dây tời
bị đứt, pháo lao nhanh xuống dốc, anh vẫn bình tĩnh giữ càng lái cho pháo thẳng
đường. Nhưng một trong bốn dây kéo pháo lại bị đứt, pháo càng lao nhanh, đồng
chí Chi bị hất văng ra. Trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn đó, Tô Vĩnh Diện hô
anh em “Thà hy sinh quyết bảo vệ pháo”, và anh buông tay lái xông lên phía trước,
lấy thân mình chèn vào bánh pháo, nhờ đó các anh em đồng đội kịp ghìm giữ pháo
lại. Tấm gương hy sinh vô cùng anh dũng của anh đã cổ vũ mạnh mẽ toàn đơn vị
vươn lên hoàn thành tốt nhiệm vụ, chuẩn bị chiến đấu và chiến đấu thắng lợi. Khi
hy sinh anh là Tiểu đội trưởng pháo cao xạ 37 ly, thuộc Đại đội 827, Tiểu đoàn
394, Trung đoàn 367.
Ngay tại mặt trận, Tô Vĩnh Diện được truy tặng Huân chương chiến công hạng
Nhất. Anh hùng liệt sĩ Tô Vĩnh Diện đã đi vào lịch sử như một huyền thoại - quên
mình cứu pháo. Ca ngợi tấm gương chói sáng đã anh dũng hy sinh, trong bài thơ
"Hoan hô chiến sĩ Điện Biên", nhà thơ Tố Hữu đã viết:
“Những đồng chí chèn lưng cứu pháo
Nát thân, nhắm mắt, còn ôm”
Hình ảnh người anh hùng Tô Vĩnh Diện hay những người anh hùng thầm lặng
khác, họ đều là những người có một lòng “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Những người anh hùng ấy đã đánh đổi bằng xương máu để giành lấy độc lập, họ sẽ
luôn là tấm gương sáng để thế hệ trẻ noi theo vào học tập đề biết được rằng cha
ông ta đã đã phải trải qua những năm tháng như thế nào trong việc dựng nước và
cứu nước để từ đó biết trân trọng nền hòa bình độc lập ngày nay.



