Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Tô Vĩnh Diện - Người anh hùng lấy thân mình chèn bánh pháo

Tô Vĩnh Diện (1924 – 1954) là một chiến sĩ thuộc Quân đội Nhân dân Việt Nam được trao tặng Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Nổi tiếng với hành động lấy chính cơ thể mình chèn vào càng pháo, ghìm giữ không để cho khẩu pháo cao xạ 37 mm bị lăn xuống vực trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.Anh sinh năm 1924, quê ở thôn Dược Khê, xã Nông Trường, huyện Nông Cống (nay thuộc xã An Nông), tỉnh Thanh Hóa. Trang thông tin của họ Tô Việt Nam cho biết anh thuộc đời thứ 15, phân ngành 2, chi 4 họ Tô làng Bao Hàm, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình.

Thanh Hóa06/08/2026Liên Chi Đoàn Khoa Điều Dưỡng (Trường Đại học Y Dược - ĐHTN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tô Vĩnh Diện - Người anh hùng lấy thân mình chèn bánh pháo

Trong chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, hình ảnh người chiến sĩ lấy thân mình chèn pháo đã trở thành huyền thoại. Đó là câu chuyện về Tô Vĩnh Diện. Khi khẩu pháo nặng hàng tấn trên đường kéo vào trận địa có nguy cơ tuột dốc, đe dọa tính mạng đồng đội và làm hỏng vũ khí, anh đã lao mình vào bánh pháo, lấy thân mình chèn lại. Sự hy sinh của anh giúp giữ vững khí tài quan trọng, góp phần vào thắng lợi của chiến dịch lịch sử.

Tô Vĩnh Diện (1924–1954) là liệt sĩ, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam, nổi tiếng trong Chiến dịch Điện Biên Phủ với hành động lấy thân mình chèn bánh pháo để cứu khẩu pháo khỏi rơi xuống vực. Ông được xem là biểu tượng của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” trong kháng chiến chống Pháp.

Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (1956)

Sinh trong gia đình nông dân nghèo, Tô Vĩnh Diện sớm phải đi ở cho địa chủ. Sau Cách mạng Tháng Tám, ông tham gia dân quân địa phương, rồi nhập ngũ năm 1949. Năm 1953, ông được điều vào lực lượng pháo cao xạ mới thành lập, sang Nam Ninh (Trung Quốc) huấn luyện và sau đó trở thành Tiểu đội trưởng pháo cao xạ 37 mm của Trung đoàn 3677.

Đêm 1 / 2 / 1954, khi kéo pháo ra khỏi trận địa theo mệnh lệnh “đánh chắc, tiến chắc”, dây tời bị đứt khiến khẩu pháo hơn hai tấn lao xuống dốc Chuối. Trong khoảnh khắc nguy cấp, ông hô “Thà hy sinh, quyết bảo vệ pháo” rồi lao thân mình chèn bánh, giúp khẩu pháo dừng lại. Ông bị thương nặng và hy sinh, lời cuối cùng là “Pháo có việc gì không?”



Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn