Tô Vĩnh Diện-“Người chiến sĩ giữ pháo trên dốc núi Điện Biên”
“Người chiến sĩ giữ pháo trên dốc núi Điện Biên”
Ở một làng quê nghèo Thanh Hóa, cậu bé Tô Vĩnh Diện từ nhỏ đã phải đi ở, làm tá điền cho nhà địa chủ. Cuộc sống cơ cực rèn cho cậu ý chí chịu đựng và lòng căm thù áp bức. Khi thực dân Pháp tái chiếm, chàng trai ấy nhanh chóng đứng vào hàng ngũ dân quân, rồi chính thức gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Năm 1953, ông cùng đồng đội sang Quảng Tây huấn luyện pháo binh. Trở về nước, Tô Vĩnh Diện được giao phụ trách một khẩu pháo cao xạ 37mm – thứ vũ khí nặng nề nhưng vô cùng quan trọng trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Những ngày hành quân gian khổ, từng khẩu pháo phải vượt núi, băng rừng, kéo bằng sức người qua những con dốc dựng đứng.
Đêm định mệnh, khi khẩu pháo nặng hàng tấn bất ngờ tuột dốc, trước nguy cơ cả đơn vị mất đi vũ khí chủ lực, Tô Vĩnh Diện đã không chút do dự. Ông lao mình vào càng pháo, lấy thân chèn giữ, ghìm lại bánh xe đang lao xuống vực. Khẩu pháo được cứu, nhưng ông đã hy sinh.
Sự hy sinh ấy trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Tên tuổi Tô Vĩnh Diện được ghi vào lịch sử như một anh hùng, người đã lấy chính cơ thể mình giữ lại sức mạnh chiến đấu cho đồng đội, góp phần vào thắng lợi Điện Biên Phủ.



