. Tô Vĩnh Diện và tấm thân chèn pháo trên lưng đèo
Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, việc đưa các khẩu pháo nặng hàng tấn qua những dãy núi cao vực sâu vào chiến trường là một thử thách vô cùng gian khổ. Tô Vĩnh Diện — Khẩu đội trưởng pháo cao xạ thuộc Trung đoàn 367 — là một trong những chiến sĩ xung phong gánh vác nhiệm vụ kéo pháo bằng sức người qua các con đèo hiểm trở.
Đêm ngày 1 tháng 2 năm 1954, trong quá trình kéo pháo ra khỏi chiến trường theo khẩu lệnh thay đổi phương án tác chiến, khẩu đội của Tô Vĩnh Diện phải di chuyển qua dốc Chuối — một đoạn đèo vô cùng nguy hiểm với độ dốc lớn. Đột nhiên, dây tời bị đứt, khẩu pháo nặng hơn 2 tấn mất đà trôi nhanh xuống vực. Trước tình thế hiểm nghèo, không quản nguy hiểm đến tính mạng, Tô Vĩnh Diện đã buông tay chèo, lao mình về phía trước và lấy chính thân mình chèn vào bánh pháo. Thân thể ông đã chặn đứng đà trôi của khẩu pháo, giữ cho tài sản quý giá của quân đội không bị rơi xuống vực sâu. Khi đồng đội lao đến nâng bánh pháo ra, câu hỏi cuối cùng của ông trước khi trút hơi thở cuối cùng là: "Pháo có việc gì không anh em?". Tấm gương hy sinh của Tô Vĩnh Diện đã làm bùng cháy ngọn lửa quyết chiến quyết thắng trên toàn mặt trận.



