Năm 1972 tại mặt trận đường 9 - Nam Lào, Hùng và Quốc được lệnh bò sát vào cứ điểm địch để làm "mắt" cho pháo binh. Họ nằm bất động trong bụi rậm, cách hàng rào dây thép gai của địch chỉ vài chục mét. Nhiệm vụ của họ là đọc tọa độ chính xác để pháo ta dập tắt ổ hỏa lực đang chặn đường tiến quân của tiểu đoàn.
Giữa lúc trận đánh đang ở cao trào, một quả pháo của địch rơi trúng vị trí đài quan sát của hai anh. Quốc bị mảnh pháo găm vào bụng, máu tuôn ra không ngừng. Anh biết mình không xong rồi, nhưng nhìn xuống cánh đồng phía dưới, anh thấy đồng đội mình đang chuẩn bị xung phong vào làn đạn dầy đặc của địch.Quốc nén đau, nắm lấy tay Hùng đang định băng bó cho mình:
Hùng nghẹn ngào, tay run run cầm lấy máy thông tin. Nhưng ngay lúc đó, anh nhận ra một điều kinh khủng: Nếu pháo ta bắn trúng ổ đại liên đó, mảnh pháo chắc chắn sẽ phủ trùm lên cả vị trí hang đá mà họ đang nằm. Nói cách khác, gọi pháo bắn mục tiêu cũng đồng nghĩa với việc gọi pháo bắn vào chính mình.Quốc nhìn thấu suy nghĩ của Hùng, anh lấy hết sức tàn hét lên:
Hùng nhắm mắt, nước mắt hòa cùng khói súng, anh đọc dõng dạc tọa độ vào máy liên lạc. Chỉ vài giây sau, cả bầu trời rung chuyển. Những quả pháo của ta bay vút qua đầu, nổ tung ngay mục tiêu điểm hỏa. Ổ đại liên của địch bị san phẳng.Khi khói đạn tan đi, quân ta tràn lên như triều dâng. Hùng may mắn sống sót nhờ một khe đá hẹp, nhưng Quốc đã hy sinh. Trên môi Quốc vẫn nở một nụ cười mãn nguyện vì đã hoàn thành nhiệm vụ.Sau này, ông Hùng trở về với đời thường, trên ngực đeo đầy huân chương nhưng ông luôn bảo: "Tấm huân chương cao quý nhất là niềm tin mà Quốc đã gửi lại cho tôi trong phút cuối cùng ấy."