Bài viết

“TỌA ĐỘ LỬA”

Quảng Trị29/12/2025Đoàn Trường THPT Chuyên Võ Nguyên Giáp (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ


Có một câu nói mà tôi mãi luôn khắc ghi trong lòng, đó là “Nếu đánh mất và bỏ mặc quá khứ, bạn sẽ không bao giờ có hiện tại và tương lai”. Lịch sử dân tộc Việt Nam được dệt nên từ những năm tháng gian khổ nhưng vô cùng hào hùng. Trong dòng chảy ấy, có những câu chuyện lịch sử chân thật và xúc động đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần hy sinh và ý chí của cường của con người Việt Nam.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Quảng Bình được xem là “tọa độ lửa” của cuộc chiến tranh, nhất là khu vực dọc dòng sông Son. Những người dân nơi đây đã phải trải qua những tháng ngày gian khổ, sống trong cảnh “Ăn không ngon ngủ không yên”,họ luôn phải lo lắng chạy trốn mỗi Khi địch xả bom đạn.Bà Nguyễn Thị Hoa chính là một trong những nhân chứng của lịch sử,chính là người đã chứng kiến tội ác của kẻ thù,sự mất mát,đau buồn, khổ cực của nhân dân ta.Bà sinh năm 1950 ở vùng đất Mỹ Trạch,nơi diễn ra những cuộc đánh phá đầy tàn khốc của đế quốc Mỹ. Bà kể rằng vào khoảng những năm 1968,cũng là lúc cao trào của cuộc chiến tranh,không ngày nào địch không thả bom đánh phá nhằm, để ngăn chặn con đường huyết mạch giúp ta vận chuyển lương thực thực phẩm,thuốc men,đạn dược vào cho nhân dân miền Nam.Vào một buổi chiều, dọc dòng sông Son,khi tàu của ta đang nấp ở dưới các hà bần thì bị máy bay F4H của địch bay qua phát hiện được.Chúng bắn pháo sáng để phát tín hiệu rằng đã phát hiện ra mục tiêu. Sau đó,máy bay của Mỹ đáp từ sân bay Thái Lan, qua dãy Trường Sơn rồi nhào xuống thả bom,chiếc này xong chiếc khác lại bay tới bắn phá không thương tiếc,liên tục từ 6 giờ chiều tối hôm nay đến tận 6 giờ sáng ngày hôm sau.Tiếng máy bay địch vang lên đã xé toạc bầu trời vốn thanh bình nơi làng quê,làm rung chuyển cả trời đất, mọi người ai nấy đều vội vã chạy trốn,chen chúc nhau trong các hầm trú ẩn để tranh những trận bom đạn dữ dội của địch. Sau trận càn quét ác liệt đó là một khung cảnh đầy hổn lộn,ngổn ngang. Những người kém may mắn , những người bộ đội “ba sẵn sàng” đang còn làm lại đường Ba Trại cho xe đi qua,họ chưa kịp tìm nơi ẩn nấp nên đã dính bom của địch. Người chết nằm la liệt khắp nơi,những người bị thương,nặng có, nhẹ có được đưa vào đầy các hầm cứu thương. Lúc đó bà đang là một nữ cứu thương, bà vẫn không thể quên được cái khung cảnh đầy ám ảnh ấy. Những người dân vô tội, những người bộ đội bị thương được khiêng vào đầy hầm,người thì bị thương nhẹ, người thì bị thương nặng máu đầy người, có người thi khi khiêng vào cơ thể đã không còn nguyên vẹn:bị đứt tay, mất chân, có người còn mất cả hai tay hai chân……Trong hầm cứu thương toàn là những tiếng kêu than, rên rỉ, tiếng va chạm của dụng cụ y tế mà chỉ cần nghe thôi cũng đủ khiến chúng ta phải rùng mình, huống gì là những người nữ cứu thương ấy còn phải đối mặt trực tiếp. Đó thaath sự là một khung cảnh tàn khố, cả làng Mỹ Trạch chìm trong tang tóc sau cuộc đánh phá ấy, tiếng khóc của những đứa trẻ đã mất đi cha mẹ, tiếng kêu than của những “kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh”.
Qua câu chuyện ấy đã cho ta thấy được những những gian nan, những khó khăn vất vả mà cha ông ta đã phải trải qua.Đó là sự hy sinh, mất mát để đổi lấy hòa bình cho chúng ta. Và cũng qua đó tố cáo tội ác của kẻ thù, nói lên sự khốc liệt và những hậu quả tàn khốc mà chiến tranh gây nên. Để từ đó giúp chúng ta thêm biết ơn,thêm tự hào về lịch sử hào hùng của dân tộc, về những con người đã sẵn sàng dâng hiến tuổi xuân của mình cho độc lập tự do của dân tộc.
Câu chuyện về trận đánh của đế quốc Mỹ ấy đã để lại cho chúng ta nhiều bài học quý giá.Đó là bài học về tình yêu thương, phải luôn biết quan tâm,chia sẻ và giúp đỡ mọi người xung quanh khi họ gặp khó khăn. Bài học về tính kiên trì, cố gắng, nhẫn nại và tinh thần đoàn kết cùng nhau vượt qua gian khó. Trong cuộc sống, những điều tốt đẹp đều không đến một cách tự nhiên, tất cả là nhờ vào sự nỗ lực cố gắng, không ngại khó khăn và niềm tin tưởng vào bản thân, vào tương lai.
Đây là một câu chuyện có ý nghĩa đối với chúng ta. Bởi qua đó chúng ta có thể thấy đưuọc những công lao to lớn của thế hệ đi trước, họ đã phải vất vả như thế nào, phải trải qua những khó khăn thử thách ra làm sao để chúng ta có được hòa bình như ngày hôm nay. Họ phải sống trong cảnh “bom rơi đạn nổ” trên đầu, trong tâm thế luôn phải sẵn sàng chạy trốm trước những trận bom bất ngờ, dữ dội của địch để chúng ta được sống một cuộc sống đầy đủ, ấm no, hạnh phúc. Chúng ta không sống trong những ngày gian khổ ấy nên không thể hiểu được những nỗi đau, những mất mát mà người xưa đã phải trải qua.Vì thế hãy luôn biết ơn và trân trọng những con người ấy, luôn kính trọng những con người đã ngã xuống để giành lấy hòa bình cho chúng ta, biết ơn những người mẹ đã hy sinh con mình cho công cuộc giải phóng dân tộc. Đấy chính là nguồn động lực cho thế hệ trẻ hôm nay tích cực cố gắng học tập, phấn đấu để trở thành những con người có ích cho xã hội, để góp phần vào nhiệm vụ xây dựng và phát triển đất nước, để không phụ những con người đã ngã xuống để chúng ta được sống trong hòa bình như bây giờ.

Mọi thắc mắc vui lòng liên hê:
Họ & tên: Nguyễn Mai Hà Anh
Sđt: 0847468862

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn