Tôi có món quà tình nghĩa tặng thầy hiệu trưởng đầu tiên trong đời binh nghiệp.
Đoạn hồi ký là những dòng kỷ niệm đầy xúc động về tình thầy trò và tình đồng chí cao đẹp trong kháng chiến, xoay quanh mối nhân duyên giữa tác giả và nhà giáo cách mạng Hoàng Đạo Thúy. Từ một người hâm mộ qua những trang sách, tác giả may mắn trở thành học trò khóa đầu tiên được thầy trực tiếp truyền lửa lòng yêu nước, để rồi sau đó gặp lại thầy trên cương vị đồng đội giữa chiến dịch Biên giới 1950 đầy cam go. Hành động âm thầm gửi tặng thầy những hộp thuốc lá chiến lợi phẩm không chỉ thể hiện s
Năm 1944, khi là viên chức sở Canh Nông Bắc Bộ, tôi đã được đọc quyển "Trai nước Nam làm gì" của nhà giáo Hoàng Đạo Thúy. Thầy Thúy tham gia hoạt động Cách mạng trước 1945.
Cách mạng tháng Tám thành công, năm 1946 thầy Thúy về làm Giám đốc trường Võ bị Trần Quốc Tuấn khóa I mà tôi là học viên.
Học viên chúng tôi được nghe Thầy giảng về binh pháp Tôn Tử, cha ông ta đánh giặc, được thầy giáo dục về lòng yêu nước, chí căm thù giặc và động viên chúng tôi lên đường khi bế mạc.
Cuộc kháng chiến bùng nổ. Ra đơn vị chiến đấu, tôi ít có tin tức về Thầy.
Trong chiến dịch Biên giới, tôi được gặp lại thầy Thúy lúc đó là Cục trưởng thông tin liên lạc xuống tham gia làm trưởng ban thông tin chiến dịch.
Chiến dịch Biên giới thắng lợi (18/10/1950).
Cuối tháng 11/1950, tôi đang cùng một bộ phận tham mưu trung đoàn làm nhiệm vụ bảo vệ thị xã Lạng Sơn (chống địch nhảy dù và bắn phi cơ địch) tại hang Phai Vệ (thị xã) thì nhận được điện thoại của chính ủy Chu Huy Mân: Cậu vào kho trung đoàn lấy 2 thùng thuốc lá ÊrinhMo gửi xe quân bưu về biếu anh Hoàng Đạo Thúy, Cục trưởng thông tin liên lạc.
Thuốc là ÊrinhMo là thứ thuốc lá thái thành khoanh lát mỏng đựng trong hộp sắt tròn nhỏ - Khi hút bằng tẩu, thuốc có mùi thơm ngon. Gặp cơn nghiện, bọn lính Tabor nhai sống cho đỡ thèm.
Anh Thúy nghiện thuốc lá, hút bằng tẩu. Anh Mân thời đó cũng nghiện thuốc lá. Anh Mân thông cảm với anh Thuý, có thuốc ngon nhớ đến bạn hiền. Vì thế gửi biếu anh Thúy 2 thùng (100 hộp nhỏ).
Vào kho lấy thuốc, tôi chợt nảy ra ý nghĩ: nhân dịp này, lấy danh nghĩa ban tham mưu trung đoàn, tôi gửi thêm 2 thùng nữa. Tôi đưa về Ban thông tin trung đoàn 4 thùng, nhờ anh Hạc trưởng Ban thông tin khi có xe quân bưu Bộ xuống đưa và nhận công văn thì gửi về Cục biếu anh Thúy.
Tôi vui sướng vì đã biểu thị được tình cảm của mình với Thầy hiệu trưởng đầu tiên khi tôi mới bước vào con đường binh nghiệp. Sự việc này tôi chưa hề nói với ai vì cho đó là một tình cảm nhỏ. Anh Thúy cũng chưa hề biết đã có người học trò, với tình nghĩa thày trò, gửi mấy hộp thuốc lá tình nghĩa tặng Thầy.
Thầy Thúy đã ra đi ngày 28 Tết năm Giáp Tuất (1994), còn tặng lại con cháu bài thơ "Ngủ quên" và chúc Tổ quốc bền lâu với đất trời.


