Tôi đã cứu thương binh giữa rừng Trường Sơn - Phú Quý
Tôi là Nguyễn Thị Mai, nguyên y tá tại một bệnh xá dã chiến trên tuyến Đường Trường Sơn.
Năm ấy tôi 18 tuổi. Khi khoác ba lô vào rừng, tôi không nghĩ mình sẽ phải học cách giành giật sự sống từng phút một giữa bom đạn và rừng sâu như vậy.
1. Bệnh xá giữa đại ngàn
Bệnh xá của chúng tôi không có tường gạch, không có mái kiên cố. Chỉ là những lán nhỏ dựng vội dưới tán rừng.
Ban ngày, chúng tôi giấu mình trong im lặng. Ban đêm, khi đường vận chuyển an toàn hơn, thương binh mới được đưa về.
Ánh đèn dầu luôn phải che kín. Một chút ánh sáng lọt ra cũng có thể trở thành mục tiêu.
Mùi thuốc sát trùng, mùi máu, mùi lá rừng ẩm ướt… tất cả hòa vào nhau, trở thành ký ức không bao giờ phai.
2. Những ca cấp cứu không có giờ nghỉ
Có những đêm, thương binh được đưa về liên tục.
Người bị thương ở chân, người bị mảnh đạn găm vào vai, có người mất máu rất nhiều.
Chúng tôi làm việc không ngừng nghỉ. Không ai kịp ăn, không ai kịp ngủ.
Tôi nhớ có lần, một đồng chí bị thương nặng, tay vẫn nắm chặt khẩu súng.
Anh ấy thở rất yếu nhưng vẫn nói:
“Cứ cứu… còn trận địa… còn nhiệm vụ…”
Tôi không trả lời được. Chỉ biết cắn chặt môi để tiếp tục băng bó.
3. Đêm mưa và tiếng pháo gần bệnh xá
Một đêm mưa lớn, rừng Trường Sơn rung lên bởi tiếng bom.
Đất dưới chân bệnh xá như muốn sụp xuống. Chúng tôi phải vừa giữ thương binh, vừa di chuyển toàn bộ lán trại vào sâu hơn trong rừng.
Có người chưa kịp hồi sức đã phải cõng nhau chạy.
Tôi vẫn nhớ tiếng chị trưởng trạm hô lớn:
“Giữ bệnh nhân! Không để ai bị bỏ lại!”
Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng: chúng tôi không chỉ cứu người, mà còn đang giữ lại sự sống giữa chiến tranh.
4. Những bàn tay không bao giờ buông
Có những ca mổ không đủ ánh sáng, không đủ thuốc.
Chúng tôi phải dùng tất cả những gì có thể: băng vải cắt từ áo, nước suối được đun sôi, và đôi tay run vì mệt.
Nhưng không ai bỏ cuộc.
Vì ai cũng biết: nếu buông tay, một người lính sẽ không còn cơ hội trở về.
5. Những người lính trở lại chiến trường
Điều khiến tôi nhớ nhất là những người được cứu sống.
Có người chỉ nằm lại bệnh xá vài ngày rồi lại xin trở về đơn vị.
Họ nói:
“Còn đánh được là còn đi.”
Nhìn họ bước đi giữa rừng, tôi vừa mừng vừa nghẹn.
Mừng vì họ sống, nhưng nghẹn vì biết phía trước vẫn là bom đạn.
6. Ngày hòa bình và ký ức không ngủ
Khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê.
Nhưng mỗi lần nghe tiếng mưa rơi trong đêm, tôi lại nhớ Trường Sơn – nhớ những bàn tay run rẩy nhưng chưa bao giờ buông bỏ sự sống của đồng đội.
Có những người đã nằm lại nơi rừng sâu ấy.
Còn chúng tôi, những người sống sót, mang theo ký ức đó suốt cả cuộc đời.



