Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tôi đã đi qua mùa khói lửa ở Huế NĐC

Tôi là Phan Văn Dũng, nguyên chiến sĩ tham gia Tết Mậu Thân 1968 tại thành phố Huế. Năm ấy tôi mới 18 tuổi. Vừa rời quê nhà, tôi đã bước ngay vào một trận chiến mà sau này tôi mới hiểu là một trong những trận ác liệt nhất trong lịch sử chiến tranh.

Hà Tĩnh10/04/2026NGUYỄN ĐỨC HIẾU (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phan Văn Dũng, nguyên chiến sĩ tham gia Tết Mậu Thân 1968 tại thành phố Huế.

Năm ấy tôi mới 18 tuổi. Vừa rời quê nhà, tôi đã bước ngay vào một trận chiến mà sau này tôi mới hiểu là một trong những trận ác liệt nhất trong lịch sử chiến tranh.

Huế những ngày đó không còn vẻ trầm mặc cổ kính. Thành phố chìm trong khói súng, tiếng đạn nổ vang dội giữa những con phố hẹp, những bức tường rêu phong.

Chúng tôi tiến vào thành phố trong im lặng. Mỗi bước đi đều phải bám sát tường, tránh những điểm trống có thể bị phát hiện.

Tôi nhớ rất rõ cảm giác đầu tiên khi vào một khu nhà dân bị bỏ trống. Mọi thứ im lặng đến lạ, chỉ có tiếng tim mình đập mạnh.

Nhưng chỉ vài phút sau, tiếng súng đã vang lên từ nhiều hướng. Chúng tôi phải chia nhỏ đội hình, chiến đấu từng ngôi nhà, từng góc phố.

Có những trận đánh diễn ra ngay trong sân nhà dân, ngay trên cầu thang, ngay sau những bức tường.

Tôi vẫn nhớ một đồng đội trẻ hơn tôi một tuổi. Trước khi xung phong, cậu ấy nói rất khẽ:

  • “Nếu em không ra, anh nhớ về nói với mẹ em là em đã chiến đấu ở Huế.”

Rồi cậu ấy lao đi, giữa làn khói trắng xóa.

Những ngày ở Huế kéo dài tưởng như không dứt. Ban ngày là bom đạn, ban đêm là những cuộc hành quân lặng lẽ. Chúng tôi gần như không ngủ, không ăn đủ, nhưng không ai rời vị trí.

Điều khiến tôi nhớ nhất không phải là tiếng súng, mà là những khoảnh khắc im lặng hiếm hoi giữa hai trận đánh – khi ai cũng hiểu rằng phía trước có thể là lần cuối cùng.

Sau này, khi chiến sự qua đi, tôi trở lại Huế. Thành phố vẫn đứng đó, yên bình hơn, nhưng ký ức thì không bao giờ yên lặng.

Tôi đã đi qua tuổi 18 của mình ở nơi ấy – giữa khói lửa, giữa mất mát, và giữa những điều không thể quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn