Cựu Thanh niên xung phong

Tôi đã giữ cầu Hàm Rồng giữa mưa bom bão đạn - NĐC

Có những đêm, chúng tôi làm việc đến kiệt sức. Tay chảy máu vì cuốc xẻng, chân tê buốt vì ngâm nước sông Mã, nhưng ai cũng cố gắng giữ cho con đường thông suốt. Tôi vẫn nhớ hình ảnh những đoàn xe vượt cầu trong đêm. Ánh đèn xe chỉ được che mờ, chạy chậm nhưng không dừng lại. Mỗi chiếc xe đi qua là thêm một niềm tin được giữ lại. Có lần, một chị trong tổ chúng tôi nói:

Hà Tĩnh10/04/2026NGUYỄN CHỈ NAM KHÁNH (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy tôi mới 17 tuổi. Cái tuổi còn đang đi học dở dang thì đã khoác lên mình màu áo xanh, nhận nhiệm vụ giữ cho tuyến đường qua sông Mã không bị tắc nghẽn.

Cầu Hàm Rồng khi đó là một trọng điểm ác liệt. Ban ngày, máy bay địch có thể ập đến bất cứ lúc nào. Ban đêm, ánh pháo sáng rực cả một vùng trời, như không bao giờ có bóng tối.

Chúng tôi làm việc ngay dưới chân cầu, bên những hố bom còn chưa kịp lấp. Mỗi khi còi báo động vang lên, tất cả phải lập tức tản ra, tìm nơi trú ẩn. Nhưng khi tiếng bom vừa dứt, lại chạy ngay ra hiện trường để thông đường.

Tôi nhớ có một lần, một quả bom rơi rất gần. Đất đá hất tung, tai tôi ù đi, không nghe rõ gì nữa. Khi mở mắt ra, chỉ thấy khói trắng và tiếng gọi đồng đội vang lên:

  • “Lan ơi! Có sao không?”

Tôi lắc đầu, rồi lại đứng dậy. Vì lúc đó, không ai được phép nằm lâu.

Có những đêm, chúng tôi làm việc đến kiệt sức. Tay chảy máu vì cuốc xẻng, chân tê buốt vì ngâm nước sông Mã, nhưng ai cũng cố gắng giữ cho con đường thông suốt.

Tôi vẫn nhớ hình ảnh những đoàn xe vượt cầu trong đêm. Ánh đèn xe chỉ được che mờ, chạy chậm nhưng không dừng lại. Mỗi chiếc xe đi qua là thêm một niềm tin được giữ lại.

Có lần, một chị trong tổ chúng tôi nói:

  • “Nếu cầu này còn đứng, thì đất nước mình còn đứng.”

Câu nói ấy trở thành động lực để chúng tôi bám trụ suốt những năm tháng bom đạn.

Sau này, khi chiến tranh qua đi, tôi trở lại Hàm Rồng. Cây cầu vẫn đó, dòng sông vẫn chảy. Nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên – về những ngày chúng tôi sống giữa ranh giới của sự sống và cái chết, chỉ để giữ cho con đường không bị chia cắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn