"Tôi đã gùi gạo đến Điện Biên"
Lò Văn Phương, người dân tộc Thái ở Mường Lay, Lai Châu. Năm 1953, khi vừa tròn 19 tuổi, tôi tình nguyện tham gia đoàn dân công hỏa tuyến phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Lò Văn Phương, người dân tộc Thái ở Mường Lay, Lai Châu. Năm 1953, khi vừa tròn 19 tuổi, tôi tình nguyện tham gia đoàn dân công hỏa tuyến phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Ngày lên đường, mẹ chỉ chuẩn bị cho tôi một nắm cơm nếp, ít muối vừng rồi dặn: "Con cố gắng trở về." Tôi gùi hơn ba mươi kilôgam gạo trên lưng, cùng bà con trong bản băng rừng, vượt suối suốt nhiều ngày để đưa lương thực ra mặt trận.
Đường đi vô cùng gian nan. Ban ngày chúng tôi phải ẩn trong rừng vì máy bay Pháp liên tục trinh sát, ban đêm mới dám tiếp tục hành quân. Có hôm trời mưa như trút, đường trơn trượt, vai ai cũng rớm máu vì quai gùi cọ xát. Mệt thì nghỉ một lát rồi lại đứng dậy đi tiếp, bởi ai cũng hiểu rằng ngoài mặt trận, bộ đội đang chờ từng bao gạo.
Có lần bom địch đánh sập con đường qua núi. Cả đoàn dân công không ai bảo ai, cùng nhau chặt cây, lấp đất, mở lại lối đi ngay trong đêm để kịp đưa hàng đến đúng hẹn.
Điều tôi nhớ nhất là khi trao bao gạo cho một chiến sĩ trẻ. Anh ấy nắm chặt tay tôi và nói: "Nhờ bà con, chúng tôi nhất định sẽ chiến thắng." Chỉ một câu nói ấy thôi cũng khiến mọi vất vả tan biến.
Ngày 7 tháng 5 năm 1954, nghe tin Điện Biên Phủ toàn thắng, cả bản tôi rộn vang tiếng cồng, tiếng chiêng. Tôi trở về nhà, chiếc gùi vẫn trên vai nhưng trong lòng nhẹ nhõm lạ thường. Tôi không cầm súng ra trận, nhưng luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào chiến thắng của dân tộc.
Giờ đây, mỗi lần nhìn những con đường rộng mở nối Lai Châu với Điện Biên, tôi lại nhớ đến những bước chân năm ấy. Chúng tôi chỉ là những người dân bình thường, nhưng khi Tổ quốc cần, ai cũng sẵn sàng gùi cả niềm tin và hy vọng lên đường.


