Tôi đã sống trong lòng đất Củ Chi - NĐC
Tôi là Trần Văn Hậu, nguyên chiến sĩ du kích tại Địa đạo Củ Chi. Năm ấy tôi mới 18 tuổi. Khi vào đơn vị, tôi được đưa xuống một hệ thống đường hầm mà ban đầu tôi không tin là con người có thể sống được trong đó.
Tôi là Trần Văn Hậu, nguyên chiến sĩ du kích tại Địa đạo Củ Chi.
Năm ấy tôi mới 18 tuổi. Khi vào đơn vị, tôi được đưa xuống một hệ thống đường hầm mà ban đầu tôi không tin là con người có thể sống được trong đó.
Lối vào rất nhỏ, chỉ vừa một người chui xuống. Bên dưới là cả một thế giới khác: tối, chật, và nóng. Không có ánh mặt trời, chỉ có ánh đèn dầu leo lét.
Chúng tôi sống trong lòng đất – ăn, ngủ, họp bàn chiến đấu đều ở dưới đó.
Có những ngày, địch càn quét dữ dội. Trên mặt đất, tiếng xe tăng, tiếng trực thăng gầm rú không ngừng. Nhưng chúng tôi chỉ cách họ vài mét dưới lòng đất, im lặng đến nghẹt thở.
Tôi nhớ có lần bị lộ một cửa hầm. Bom và lửa trút xuống dữ dội. Đất rung lên từng đợt như muốn sập xuống. Nhưng anh em trong hầm vẫn bình tĩnh, người giữ vũ khí, người bịt kín lối thông hơi, không ai hoảng loạn.
Một đồng đội của tôi, anh Sáu, nói rất khẽ:
“Còn đất này là còn mình. Đừng sợ.”
Câu nói đó giúp tôi vượt qua những giờ phút tưởng như không thể chịu nổi.
Có những đêm, chúng tôi phải bò trong đường hầm dài hàng chục mét để chuyển thương binh hoặc đưa tin ra ngoài. Bùn đất bám đầy người, hơi thở ngột ngạt, nhưng không ai dừng lại.
Tôi vẫn nhớ nhất những lúc được lên mặt đất sau nhiều ngày. Ánh sáng mặt trời làm tôi phải nheo mắt, nhưng lại thấy như được sống lại lần nữa.
Sau này khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê. Nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy mình của năm 18 tuổi – một chàng trai sống trong lòng đất, nhưng mang trong mình niềm tin rất lớn về ngày đất nước được tự do.



