Bài viết

Tôi đã thấy lá cờ được kéo lên

Ninh Bình16/05/2026Trần Đức Thiện (Đoàn xã Nam Hồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi đã thấy lá cờ được kéo lên

Tôi khi ấy mới 19 tuổi.

Tháng Tám năm 1945, Hà Nội như một nồi nước sôi. Tin tức lan nhanh: thời cơ đã đến. Người người rỉ tai nhau, ánh mắt ai cũng vừa hồi hộp vừa quyết tâm.

Sáng hôm đó, tôi theo đoàn người đổ về quảng trường trước Nhà hát Lớn Hà Nội.

Chưa bao giờ tôi thấy đông đến vậy.

Công nhân, học sinh, người buôn gánh bán bưng… tất cả đứng chen kín. Có người run, có người nắm chặt tay nhau. Không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra — chỉ biết rằng hôm nay rất khác.

Một người đứng cạnh tôi, giọng khàn đặc:

“Cậu có sợ không?”

Tôi định nói “có”… nhưng lại lắc đầu.

Thật ra, tôi sợ.

Sợ súng nổ. Sợ bị bắt. Sợ không còn được gặp lại gia đình.

Nhưng lạ là… tôi vẫn đứng đó.

Rồi có tiếng hô vang lên từ phía trước:

“Ủng hộ Việt Minh!”

Âm thanh ban đầu còn rời rạc, rồi lan ra như sóng:

“Ủng hộ! Ủng hộ!”

Tôi cũng hô theo. Không rõ từ lúc nào, nỗi sợ biến mất.

Đúng lúc ấy, một lá cờ đỏ sao vàng được kéo lên.

Cả quảng trường như nín lặng trong vài giây.

Tôi ngước lên nhìn — lần đầu tiên trong đời, tôi thấy lá cờ ấy tung bay giữa ban ngày, trước mắt hàng nghìn người.

Không phải trong bí mật. Không phải trong thì thầm.

Mà là công khai.

Người bên cạnh tôi bật khóc.

Tôi cũng thấy mắt mình cay.

Không ai bảo ai, nhưng tất cả đều hiểu:

Chúng tôi đang chứng kiến một điều không thể quay lại như cũ nữa.

Những ngày sau đó, chính quyền được giành về tay nhân dân. Thành phố thay đổi từng giờ.

Vài tuần sau, tôi đứng trong biển người tại quảng trường Ba Đình, nghe Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập.

Giọng Người không lớn, nhưng rõ từng chữ.

Khi Người nói:

“Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập…”

Tôi siết chặt tay.

Lần này, tôi không còn sợ nữa.

Nhiều năm đã trôi qua.

Tôi không phải anh hùng, cũng không làm điều gì lớn lao. Tôi chỉ là một người có mặt đúng lúc.

Nhưng mỗi khi nhớ lại buổi sáng trước Nhà hát Lớn Hà Nội, tôi vẫn thấy rõ:

Tiếng hô vang

Lá cờ bay trong gió

Và khoảnh khắc một dân tộc đứng dậy

Lịch sử đôi khi không chỉ nằm trong sách.

Nó nằm trong ký ức của những người đã thực sự đứng ở đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn