Tôi đi
Đây là một câu chuyện kể về những ngày đến trường của học sinh Việt Nam trong thời kỳ chiến tranh. Khi tiếng còi báo động vang lên, thầy cô và học sinh phải nhanh chóng xuống hầm trú ẩn để tránh bom. Dù điều kiện học tập vô cùng thiếu thốn, nguy hiểm luôn rình rập, nhưng tinh thần ham học của thầy và trò vẫn không hề giảm sút. Những lớp học dưới hầm đất, ánh đèn dầu leo lét, tiếng giảng bài xen lẫn tiếng máy bay đã trở thành ký ức không thể nào quên của một thế hệ.
Vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, trường học không còn là những dãy lớp khang trang mà chỉ là những căn phòng lợp tranh tre hoặc những hầm học được đào sâu dưới lòng đất. Mỗi ngày đến lớp, học sinh đều mang theo sách vở trong những chiếc túi vải đơn sơ. Các em luôn sẵn sàng chạy xuống hầm khi có tiếng còi báo động.
Trong một buổi học, khi cô giáo đang giảng bài thì tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Tiếng còi báo động vang lên liên hồi. Không ai hoảng loạn. Các em học sinh nhanh chóng xếp hàng, ôm sách vở chạy xuống hầm theo sự hướng dẫn của cô giáo. Sau khi bom ngừng nổ, cô trò lại trở về lớp học, phủi lớp bụi đất trên bàn ghế rồi tiếp tục bài học còn dang dở như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Có những hôm trường học bị bom đánh sập, thầy và trò lại cùng nhau dựng lại lớp mới. Bàn ghế được làm từ tre, gỗ; bảng viết chỉ là vài tấm ván sơn đen. Phấn rất hiếm nên từng mẩu phấn nhỏ đều được giữ gìn cẩn thận. Sách giáo khoa không đủ, nhiều học sinh phải học chung một cuốn hoặc chép bài vào vở để cùng nhau học tập.
Điều khiến người đọc xúc động nhất là tinh thần lạc quan của các em học sinh. Sau mỗi giờ học, các em vẫn cùng nhau chơi nhảy dây, đánh chuyền, ô ăn quan hay hát những bài ca thiếu nhi. Tiếng cười trong trẻo của tuổi thơ vẫn vang lên giữa khói lửa chiến tranh. Chính sự hồn nhiên ấy đã tiếp thêm nghị lực cho thầy cô và học sinh vượt qua những năm tháng gian khổ.
Những người thầy, người cô không chỉ dạy chữ mà còn dạy lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí vượt khó. Các thầy cô luôn động viên học sinh cố gắng học tập để sau này xây dựng quê hương khi đất nước hòa bình. Chính vì vậy, dù chiến tranh khốc liệt, ngọn lửa hiếu học vẫn luôn được gìn giữ và truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.



