“Tôi là người cứu thương trong trận đánh sân bay Tà Cơn”
Trong bối cảnh Chiến dịch Khe Sanh, bà Nguyễn Thị Kim Oanh khi đó mới ngoài đôi mươi, được phân công làm nhiệm vụ cứu thương tại khu vực Sân bay Tà Cơn – nơi diễn ra nhiều trận đánh ác liệt.
Bà kể rằng những ngày ở Tà Cơn gần như không có khái niệm ngày hay đêm. Bom đạn dội xuống liên tục, đất rung chuyển không ngừng. Trong điều kiện thiếu thốn thuốc men, ánh sáng và dụng cụ y tế, công việc của bà và các y tá khác là chạy đua với thời gian để cứu thương binh.
“Có lúc vừa băng xong vết thương thì lại có người khác được đưa tới.”
Trong một trận pháo kích dữ dội, hầm cứu thương bị rung mạnh đến mức tưởng như sập bất cứ lúc nào. Nhiều thương binh bị thương nặng, máu chảy nhiều nhưng không đủ thuốc để xử lý triệt để. Bà phải lựa chọn ưu tiên cứu người nguy kịch trước.
“Không ai muốn chọn, nhưng chúng tôi buộc phải làm.”
Có những ca phẫu thuật tạm thời diễn ra ngay trong hầm đất, chỉ với đèn dầu nhỏ và dụng cụ thô sơ. Bà nói rằng nhiều lần tay mình run lên không phải vì sợ bom, mà vì thương những người lính còn rất trẻ.
“Họ còn quá trẻ để phải chịu đau như vậy.”
Sau nhiều tháng bám trụ tại Tà Cơn, bà vẫn không thể quên những gương mặt đồng đội và thương binh đã nằm lại. Khi chiến sự lắng xuống, bà trở về hậu phương, nhưng ký ức về những ngày ấy vẫn theo bà suốt đời.
“Chiến tranh kết thúc, nhưng ký ức thì không bao giờ kết thúc.”



