Tôi mơ về một Việt Nam hùng cường hơn
Những suy nghĩ của người trẻ hôm nay về trách nhiệm xây dựng một Việt Nam phát triển bền vững, như một cách tiếp nối những ước mơ mà các thế hệ đi trước đã gửi lại.
Mỗi lần đọc lại lịch sử, tôi thường tự hỏi: nếu những người đã ngã xuống năm xưa có thể nhìn thấy đất nước hôm nay, họ sẽ mong muốn điều gì? Có lẽ, bên cạnh một Việt Nam hòa bình và phát triển, họ cũng mong được thấy những dòng sông xanh hơn, những cánh rừng được bảo vệ và những thành phố đáng sống hơn.
Chúng tôi lớn lên trong thời bình, không còn đối diện với bom đạn, nhưng lại đứng trước những thách thức mới của biến đổi khí hậu, ô nhiễm môi trường và sự cạn kiệt tài nguyên. Chính vì vậy, tôi luôn nghĩ rằng yêu nước trong thời đại hôm nay còn là biết sống xanh hơn, có trách nhiệm hơn với thiên nhiên và với thế hệ mai sau.
Tôi mơ về một Việt Nam mà những cánh rừng vẫn xanh, những dòng sông vẫn trong và những đứa trẻ mai sau vẫn được hít thở bầu không khí trong lành. Bởi đó cũng là cách để chúng tôi gìn giữ món quà mà cha ông đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân để trao lại cho tương lai.



