Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tôi từng đi trên con đường không có bản đồ - NĐC

Tôi là Bùi Văn Khánh, nguyên thuyền viên tham gia Đường Hồ Chí Minh trên biển. Năm ấy tôi 20 tuổi. Khi nhận nhiệm vụ, tôi chỉ biết mình sẽ đi “vận tải bằng đường biển”. Không ai nói rõ hành trình dài bao xa, cũng không có bản đồ cụ thể. Chỉ có một điều chắc chắn: con đường ấy là con đường của bí mật và sự sống.

Hà Tĩnh10/04/2026PHAN THỊ THU HUYỀN (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Bùi Văn Khánh, nguyên thuyền viên tham gia Đường Hồ Chí Minh trên biển.

Năm ấy tôi 20 tuổi. Khi nhận nhiệm vụ, tôi chỉ biết mình sẽ đi “vận tải bằng đường biển”. Không ai nói rõ hành trình dài bao xa, cũng không có bản đồ cụ thể. Chỉ có một điều chắc chắn: con đường ấy là con đường của bí mật và sự sống.

Con tàu của chúng tôi nhỏ, cũ, nhưng được ngụy trang kỹ để tránh bị phát hiện. Ban ngày nằm im trong các vịnh kín, ban đêm mới bắt đầu hành trình.

Biển lúc đó không hiền hòa như người ta thường nghĩ. Đó là biển của radar, máy bay tuần thám và những cuộc rượt đuổi không ngừng.

Chúng tôi đi trong im lặng tuyệt đối. Không đèn, không tiếng nói lớn. Chỉ có tiếng sóng vỗ vào mạn tàu và tiếng tim đập trong bóng tối.

Tôi nhớ một chuyến đi vào mùa gió lớn. Sóng đánh cao đến mức con tàu như muốn bị nuốt chửng. Hàng hóa bên dưới rung lắc dữ dội, nhưng chúng tôi không được phép quay đầu.

Thuyền trưởng chỉ nói một câu:

  • “Còn một hơi thở thì còn phải giữ hàng đến nơi.”

Câu nói ấy trở thành mệnh lệnh của tất cả chúng tôi.

Có những lúc, máy bay địch bay sát trên đầu. Chúng tôi nằm im dưới khoang tàu, nín thở đến nghẹt lồng ngực. Chỉ cần một âm thanh nhỏ cũng có thể là sự sống hoặc cái chết.

Tôi vẫn nhớ một đêm biển rất tối. Tàu bạn bị phát hiện. Ánh sáng pháo sáng rực lên cả mặt biển. Chúng tôi chỉ kịp nghe một tiếng nổ lớn rồi tất cả chìm vào im lặng.

Không ai nói gì. Chỉ có sóng vẫn tiếp tục vỗ như chưa từng có gì xảy ra.

Sau chuyến đi đó, tôi hiểu rằng con đường chúng tôi đang đi không chỉ là đường vận tải. Đó là con đường của ý chí, của sự kiên cường và của những con người chấp nhận biến mất trong bóng tối để đất nước được bước ra ánh sáng.

Chiến tranh kết thúc, tôi trở về đất liền. Nhưng mỗi khi nhìn ra biển, tôi vẫn nhớ những con tàu không tên, những chuyến đi không bản đồ, và những người đồng đội đã nằm lại giữa sóng nước.

Họ đã không trở về, nhưng họ đã mở ra một con đường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn