Người có công giúp đỡ cách mạng

Tôn Đức Thắng

Tôn Đức Thắng

Thái Nguyên24/05/2026Nguyễn Minh Anh (Trường Đại học Y Dược)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới lăng kính người trẻ về Tôn Đức Thắng trước Cách mạng Tháng Tám 1945

Có những mùa hoa nở trong nắng ấm. Nhưng cũng có những mùa hoa nở giữa lửa đạn. Lịch sử dân tộc ta từng trải qua một “thời hoa lửa” như thế – nơi tuổi trẻ không chỉ biết mơ ước, mà còn biết hy sinh, dấn thân và kiên cường đến tận cùng. Trong dòng chảy ấy, hình ảnh người thanh niên công nhân Tôn Đức Thắng trước Cách mạng Tháng Tám 1945 luôn khiến tôi – một đoàn viên trẻ hôm nay – xúc động và suy ngẫm.

Sinh ra trong cảnh nước mất nhà tan, tuổi trẻ của Bác Tôn không gắn với giảng đường êm đềm mà bắt đầu từ xưởng máy Ba Son. Giữa tiếng kim loại va chạm và mùi dầu mỡ, người thanh niên ấy sớm nhận ra nỗi cơ cực của người lao động dưới ách thực dân. Nhưng thay vì cam chịu, ông lựa chọn đứng lên. Cuộc bãi công Ba Son năm 1925 không chỉ là sự kiện của riêng giới công nhân, mà còn là dấu mốc cho tinh thần yêu nước được thắp sáng trong lòng những con người bình dị nhất.

Nhìn từ lăng kính người trẻ hôm nay, tôi nhận ra: yêu nước không phải điều gì quá xa vời. Đôi khi, nó bắt đầu từ việc dám nói “không” trước bất công. Dám đứng về phía lẽ phải. Dám hành động vì cộng đồng.

Con đường cách mạng không trải hoa hồng. Bị thực dân bắt giam và đày ra Nhà tù Côn Đảo, Tôn Đức Thắng đã trải qua gần 15 năm trong chốn lao tù khắc nghiệt. Mười lăm năm – quãng thời gian đủ để tuổi trẻ phai nhạt. Nhưng với ông, đó lại là quãng thời gian được tôi luyện bằng ý chí sắt đá và niềm tin son sắt vào tương lai dân tộc.

Tôi từng tự hỏi: điều gì giúp con người ta vượt qua bóng tối ngục tù? Có lẽ đó là lý tưởng. Là niềm tin rằng một ngày nào đó, đất nước sẽ độc lập, nhân dân sẽ tự do. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, tinh thần đoàn kết và khát vọng giải phóng dân tộc vẫn âm thầm cháy sáng như đốm lửa nhỏ giữa đêm dài.

Trước Cách mạng Tháng Tám 1945, phong trào yêu nước lan rộng khắp cả nước. Những người như Tôn Đức Thắng không ồn ào, không phô trương, nhưng bền bỉ góp sức cho sự nghiệp chung. Họ là minh chứng rằng cách mạng không chỉ cần những khoảnh khắc bùng nổ, mà còn cần sự kiên trì thầm lặng suốt nhiều năm tháng.

Với tôi, “thời hoa lửa” không chỉ là ký ức lịch sử. Đó còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải sống xứng đáng với những hy sinh ấy. Chúng ta không còn đối mặt với xiềng xích nhà tù hay bom đạn chiến tranh, nhưng lại đứng trước những thử thách khác: sự thờ ơ, lối sống ích kỷ, thiếu lý tưởng. Nếu thế hệ cha anh đã dùng cả tuổi trẻ để giành lấy độc lập, thì thế hệ chúng ta phải dùng trí tuệ và trách nhiệm để xây dựng và bảo vệ thành quả ấy.

Những câu chuyện về Tôn Đức Thắng trước năm 1945 giúp tôi hiểu rằng: giá trị lớn nhất của tuổi trẻ không nằm ở những gì ta hưởng thụ, mà ở những gì ta cống hiến. Hoa chỉ thực sự đẹp khi tỏa hương vì người khác. Lửa chỉ thực sự sáng khi thắp lên hy vọng cho cộng đồng.

Lịch sử đã khép lại một “thời hoa lửa”, nhưng ngọn lửa ấy chưa bao giờ tắt. Nó vẫn cháy trong từng trang sách, từng câu chuyện được kể lại, và trong trái tim của mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay.

Và tôi tin rằng, khi biết trân trọng quá khứ và sống có lý tưởng, mỗi chúng ta cũng sẽ góp phần viết tiếp những mùa hoa mới – rực rỡ, tự hào và đầy khát vọng cho Tổ quốc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn