Bài viết

Tôn Đức Thắng

Tôn Đức Thắng là một trong những nhà lãnh đạo tiêu biểu và mẫu mực của cách mạng Việt Nam trong thế kỷ XX, sinh ngày 20/8/1888 tại cù lao Ông Hổ, thuộc An Giang và qua đời năm 1980. Xuất thân từ gia đình nông dân, ông sớm hòa mình vào phong trào công nhân và dấn thân trên con đường đấu tranh cách mạng, thể hiện ý chí kiên cường và lòng yêu nước sâu sắc; dù trải qua nhiều năm bị giam cầm khắc nghiệt tại Côn Đảo, ông vẫn giữ vững niềm tin son sắt vào lý tưởng cách mạng. Sau thắng lợi của Cách mạng

An Giang16/06/2026Xã đoàn Bình Giang (Xã đoàn Bình Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôn Đức Thắng (20 tháng 8 năm 1888 – 30 tháng 3 năm 1980) còn được gọi là Bác Tôn, là một nhà cách mạng, chính trị gia người Việt Nam. Ông là Chủ tịch nước cuối cùng của chính thể Việt Nam Dân chủ Cộng hòa từ năm 1969 đến năm 1976. Từ năm 1976 đến năm 1980, ông là Chủ tịch nước đầu tiên của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam cho đến khi qua đời. Trước đó, ông là Phó Chủ tịch nước (1960–1969), Quyền Chủ tịch nước (2 tháng 9 – 22 tháng 9 năm 1969) và Trưởng ban Thường trực Quốc hội (1955–1960).

Sau khi kế nhiệm Chủ tịch Hồ Chí Minh, ông trở thành Chủ tịch nước thứ 2 và cũng là Chủ tịch nước cuối cùng của chính thể Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, đồng thời là Chủ tịch nước đầu tiên của Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Ông cũng là người đầu tiên được tặng thưởng Huân chương Sao Vàng – huân chương cao quý nhất Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn