Tôn Đức Thắng - Người Thợ Máy Cờ Đỏ
Chủ tịch Tôn Đức Thắng (Bác Tôn) sinh năm 1888 tại Cù lao Ông Hổ, tỉnh An Giang. Xuất thân từ một người thợ máy xưởng Ba Son (Sài Gòn), ông mang trong mình tinh thần phản kháng mãnh liệt trước sự bóc lột tàn nhẫn của tư bản thực dân. Cuộc đời ông là một bản anh hùng ca về tinh thần quốc tế vô sản và lòng trung thành tuyệt đối với lý tưởng cách mạng của giai cấp công nhân.
Năm 1919, khi bị điều động làm thợ máy trên chiến hạm của Pháp ở Biển Đen tham gia đàn áp Cách mạng Tháng Mười Nga, Tôn Đức Thắng đã cùng các thủy thủ phản chiến, dũng cảm kéo cao lá cờ đỏ trên cột cờ của chiến hạm hòng ủng hộ chính quyền Xô Viết. Hành động quả cảm này đã gây tiếng vang lớn trên toàn thế giới. Trở về nước, ông tiếp tục lãnh đạo phong trào công nhân Sài Gòn, đặc biệt là tổ chức thành công cuộc bãi công lịch sử của thợ máy Ba Son năm 1925.
Năm 1929, ông bị thực dân Pháp bắt và đày ra "địa ngục trần gian" Côn Đảo với bản án 20 năm khổ sai. Suốt 15 năm bị giam cầm, gông cùm, tra tấn dã man và bị ép lao động kiệt sức tại hầm xay lúa, ông vẫn giữ vững khí tiết cộng sản, trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc cho anh em tù chính trị. Sau Cách mạng Tháng Tám, ông trở về đất liền, tiếp tục cống hiến trọn đời cho đất nước và sau này trở thành Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Bác Tôn là tấm gương mẫu mực về đức tính khiêm tốn, giản dị và sự hy sinh quên mình vì đại nghĩa.



