TỔNG BÍ THƯ LÊ DUẨN NGƯỜI ĐƯỢC BÁC HỒ GỌI TỪ RỪNG U MINH RA GÁNH VÁC SỨ MỆNH THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC
Có một câu hỏi rất đáng để suy ngẫm.
Năm 1957, khi miền Bắc không hề thiếu những cán bộ tài năng, vì sao Chủ tịch Hồ Chí Minh lại quyết định gọi đồng chí Lê Duẩn từ chiến trường miền Nam, từ rừng U Minh trở ra Trung ương để đảm nhận cương vị lãnh đạo cao nhất của Đảng?
Đó không phải là một sự lựa chọn ngẫu nhiên. Đó là quyết định của một thiên tài, của bậc Thánh Nhân Hồ Chí Minh.
Bởi trong số những người lãnh đạo lúc bấy giờ, đồng chí Lê Duẩn là người hiểu miền Nam sâu sắc nhất. Ông đã sống, chiến đấu, lãnh đạo cách mạng ngay trên mảnh đất ấy, hiểu từng con người, từng địa bàn, từng khó khăn, từng thời cơ và hơn hết là hiểu con đường nào có thể đưa dân tộc đến ngày thống nhất.
Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nhiều lần khẳng định muốn giải quyết đúng vấn đề thì phải giao cho người hiểu vấn đề nhất.
Và lịch sử đã chứng minh tầm nhìn ấy hoàn toàn đúng.
Dưới sự lãnh đạo của Đảng, đứng đầu là Chủ tịch Hồ Chí Minh và sau này là Tổng Bí thư Lê Duẩn, đường lối cách mạng giải phóng miền Nam được kiên định thực hiện qua nhiều giai đoạn đầy gian khổ.
Đỉnh cao là Đại thắng mùa Xuân năm 1975, khi lá cờ cách mạng tung bay trên Dinh Độc Lập, khép lại hơn hai mươi năm chia cắt, mở ra kỷ nguyên độc lập, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ.
Đó là thắng lợi của cả dân tộc, của biết bao thế hệ đã hy sinh, đồng thời cũng là minh chứng cho tầm nhìn chiến lược của những người lãnh đạo đã chèo lái con thuyền cách mạng trong những thời khắc cam go nhất.


