Tống Phước Phổ (1900 – 1991)
ống Phước Phổ sinh tại làng An Quán, nay thuộc xã Điện Phương, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam trong một gia đình nhà Nho, có truyền thống yêu nước. Năm 1927, gia nhập VNTNCMĐCH, bị địch truy lùng phải chạy vào Sài Gòn, làm báo và viết tuồng, cùng ở chung nhà với Phan Bôi. Hôm Phan Bôi diễn thuyết ngay cạnh sân bóng đá Sài Gòn (chiều ngày 8/2/1931), ông cùng với Lý Tự Trọng có mặt để bảo vệ. Phan Bôi và Lý Tự Trọng bị bắt, ông thoát được, trở về lại Quảng Nam. Năm 1940, cùng với nghệ nhân Nguyễn Lai và Ngô Thị Liễu thành lập gánh hát Tân Thành vừa đi trình diễn các nơi, vừa đào tạo lớp diễn viên trẻ cho ngành tuồng.
Sau CMT8-1945, Tống Phước Phổ là nghệ sĩ tuồng đầu tiên cõng ba lô đi theo kháng chiến. Ông cùng với Võ Bá Huân vận động thành lập đoàn tuồng, đi biểu diễn để tuyên truyền cách mạng. Đây là tiền thân của Đoàn tuồng Liên khu V (cũ), nay là Nhà hát tuồng Đào Tấn (Bình Định). Tống Phước Phổ là tác giả chuyên nghiệp đầu tiên của sân khấu tuồng cách mạng, góp phần quan trọng trong việc phục hồi nghệ thuật tuồng ở Liên khu V. Có thể nói, trong đội ngũ sáng tác văn học tuồng từ trước tới nay, chưa có ai gắn bó nhiều năm với sân khấu tuồng và viết được nhiều vở như Tống Phước Phổ.
Trong suốt 60 năm trong nghề, Tống Phước Phổ đã đóng góp cho ngành sân khấu tuồng ngót một trăm kịch bản, kể cả chuyển thể từ tiểu thuyết, hay từ truyện Trung Quốc. Còn riêng kịch bản tuồng cách mạng, tính từ sau 1945, đã có trên 20 vở. Ông được tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân và Giải thưởng Hồ Chí Minh đợt đầu tiên. Ông mất ngày 21/7/1991.
Ghi nhận những đóng góp của ông, chính quyền thành phố Đà Nẵng đã quyết định đặt tên một con đường mang tên Tống Phước Phổ dài 800m, rộng 5m, nằm song song với đường 2 tháng 9 và đường Núi Thành về phía Nam giáp với đường nhỏ khu dân cư bên phải Đài tưởng niệm.


