Cựu chiến binh

Tống Xuân Trí – Một đời người lính vì Tổ quốc (2)

Tháng 6/1986, trong một trận chiến ác liệt, bác Tống Xuân Trí bị thương nặng. Những vết thương chồng chất trên cơ thể: chấn thương phần mềm, thủng màng nhĩ, gãy hai đốt xương ngón tay, vết thương ở mông, ở đùi… Đặc biệt, do vết thương quá nặng, bác buộc phải cưa mất một bên chân. Đó là nỗi đau thể xác tưởng chừng không gì bù đắp nổi, nhưng cũng chính là minh chứng hùng hồn cho sự hy sinh thầm lặng của người lính vì Tổ quốc. Sau đó, bác được đưa đi điều trị dài ngày. Từ năm 1986 – 1988, bác đi

Thanh Hóa06/02/2026Lê Thị Thu Hằng (BTV Đoàn xã Hoạt Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi hoàn thành sứ mệnh bảo vệ biên giới An Giang, bác Tống Xuân Trí mang trong mình vết thương nặng ở phổi. Đó là dấu tích của những tháng ngày đối mặt với bom đạn, gian khổ và hiểm nguy. Thế nhưng, khi vừa kịp hồi phục sau điều trị, bác không chọn con đường trở về với cuộc sống yên bình. Trái lại, với tinh thần của một người lính cách mạng kiên trung, bác lại tiếp tục khoác lên mình màu áo lính, sẵn sàng bước vào những trận tuyến mới nơi biên giới Tây Nam đầy khốc liệt.

Từ tháng 01/1979, bác bắt đầu tham gia chiến đấu trên dọc tuyến biên giới Việt Nam – Campuchia. Suốt hơn 10 năm ròng rã, bác cùng đồng đội bám trụ nơi rừng sâu, núi thẳm, đối mặt với thiếu thốn, bệnh tật và những cuộc giao tranh khốc liệt. Mỗi bước chân hành quân là một lần thử thách ý chí, mỗi trận đánh là một lần đặt sinh mệnh mình trước lằn ranh sống – chết. Nhưng chưa bao giờ bác chùn bước, bởi trong tim bác luôn cháy bỏng lý tưởng bảo vệ Tổ quốc và nghĩa tình đồng đội.

Năm 1980, bác được giao trọng trách Đại đội phó Đại đội 7, Tiểu đoàn 307, Trung đoàn 1, Sư đoàn 330. Ba năm sau, năm 1983, bác tiếp tục được tin tưởng giao nhiệm vụ Đại đội trưởng Tiểu đoàn 307. Những cương vị ấy không chỉ là sự ghi nhận của tổ chức, mà còn là minh chứng cho bản lĩnh, trí tuệ và tinh thần trách nhiệm của một người chỉ huy gương mẫu. Ở bất cứ đâu, bác cũng luôn đi đầu trong chiến đấu, sát cánh cùng chiến sĩ, chia sẻ từng hạt gạo, từng giọt nước, từng hiểm nguy nơi chiến trường.

Dấu chân của bác in khắp các chiến trường ác liệt trên đất bạn Campuchia: từ TaKeo, Nông Pông, Kampong Speu, Kampong Chhnang, Puốc Sát đến tỉnh Battambang. Mỗi địa danh là một ký ức không thể phai mờ, ghi dấu biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của người lính. Ở đó, bác và đồng đội đã kiên cường chiến đấu, góp phần giải phóng vùng đất bị tàn phá, mang lại hòa bình và cuộc sống bình yên cho nhân dân.

Đến tháng 6/1986, trong một trận chiến ác liệt, bác bị thương nặng. Những vết thương chồng chất trên cơ thể: chấn thương phần mềm, thủng màng nhĩ, gãy hai đốt xương ngón tay, vết thương ở mông, ở đùi… Đặc biệt, do vết thương quá nặng, bác buộc phải cưa mất một bên chân. Đó là nỗi đau thể xác tưởng chừng không gì bù đắp nổi, nhưng cũng chính là minh chứng hùng hồn cho sự hy sinh thầm lặng của người lính vì Tổ quốc.

Sau đó, bác được đưa đi điều trị dài ngày. Từ năm 1986 – 1988, bác điều dưỡng tại Đoàn 44 ở Vĩnh Long. Năm 1989, bác tiếp tục chuyển ra Bắc, điều dưỡng tại Đoàn 585 ở Thọ Xuân. Những năm tháng nằm trên giường bệnh, mang trong mình thương tật vĩnh viễn, bác vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan, không một lời than trách số phận. Trong suy nghĩ của bác, được cống hiến cho đất nước, cho nhân dân, đó đã là niềm hạnh phúc lớn lao.

Bác vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam từ tháng 8/1976. Đó là dấu mốc thiêng liêng trong cuộc đời cách mạng của bác. Suốt bao năm tháng chiến đấu và cống hiến, bác luôn giữ trọn lời thề của người đảng viên: trung thành với Đảng, với Tổ quốc, với nhân dân. Ngày nay, vì tuổi cao, sức yếu, bác đã xin miễn sinh hoạt Đảng, nhưng trong tim bác, niềm tin và lòng trung thành với Đảng vẫn luôn vẹn nguyên, không hề phai nhạt.

Cuộc đời của bác Tống Xuân Trí là bản anh hùng ca thầm lặng của một người lính Cụ Hồ. Từ chiến trường biên giới An Giang đến những cánh rừng Campuchia, từ những năm tháng tuổi trẻ rực lửa đến lúc mang thương tật trở về đời thường, bác luôn sống trọn vẹn với lý tưởng cao đẹp. Hình ảnh người thương binh kiên cường, người đảng viên trung kiên ấy mãi là tấm gương sáng cho thế hệ hôm nay và mai sau noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tống Xuân Trí – Một đời người lính vì Tổ quốc (2) | Câu chuyện thời hoa lửa