Cựu chiến binh

TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI CÒN SỐNG

Sau chiến tranh, trách nhiệm lớn nhất của người còn sống không chỉ là tiếp tục sống, mà là sống thay phần những người đã ngã xuống.

Hưng Yên16/01/2026Lê Minh Ngọc (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh kết thúc, tiếng súng im bặt, nhưng với những người lính trở về, một cuộc chiến khác lại bắt đầu – cuộc chiến trong ký ức và trách nhiệm của người còn sống.

Ông Lê Văn Chắt từng nói: “Sống sót trở về không phải là may mắn đơn thuần, mà là một trách nhiệm.” Trách nhiệm ấy không được ghi trong điều lệnh, không ai giao phó bằng văn bản, nhưng nó đè nặng trong lòng mỗi người lính.

Ông mang theo ký ức về những đồng đội đã nằm lại chiến trường. Có người hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, có người chưa kịp gửi lá thư cuối về cho gia đình. Mỗi lần nhớ đến họ, ông lại tự nhủ mình phải sống sao cho xứng đáng.

Trách nhiệm của người còn sống, với ông, trước hết là không được sống hoài, sống phí. Mỗi ngày hòa bình là một món quà được đánh đổi bằng máu. Nếu sống vô trách nhiệm, thờ ơ với xã hội, thì sự hy sinh của những người đã ngã xuống sẽ trở nên đau xót hơn bao giờ hết.

Ông chọn cách sống giản dị, nghiêm túc trong công việc, tận tụy với gia đình và xã hội. Ông không cho phép mình buông xuôi, ngay cả khi tuổi cao, sức yếu. Bởi ông tin rằng, còn sống là còn phải có ích.

Trách nhiệm ấy còn là trách nhiệm kể lại lịch sử. Ông sợ nhất là sự lãng quên. Không phải quên ông, mà quên những người đã hy sinh. Vì vậy, mỗi khi có dịp, ông sẵn sàng kể lại những câu chuyện chiến tranh cho con cháu, cho thế hệ trẻ.

Với ông, người còn sống không chỉ là nhân chứng của lịch sử, mà còn là người giữ lửa cho ký ức dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI CÒN SỐNG | Câu chuyện thời hoa lửa