Anh hùng Lực lượng vũ trang

Trách nhiệm với đồng đội và nhiệm vụ cao hơn sự sống của bản thân.

Đêm xuống. Giữa núi rừng Tây Bắc, những khẩu pháo nặng được bộ đội ta kéo từng mét vào trận địa.

Thanh Hóa10/08/2026Xã Thái Hòa (Tuyên Quang) (Đoàn xã Thái Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống.

Giữa núi rừng Tây Bắc, những khẩu pháo nặng được bộ đội ta kéo từng mét vào trận địa.

Đường rừng hiểm trở.

Dốc cao.

Suối sâu.

Bùn đất trơn trượt.

Không có máy móc hiện đại. Những người lính phải dùng sức người để đưa những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt qua núi rừng.

Trong đoàn quân ấy có chiến sĩ Tô Vĩnh Diện.

Mỗi mét đường kéo pháo là một lần thử thách.

Có những lúc hàng chục người lính phải cùng ghì dây, kéo pháo qua những con dốc tưởng như không thể vượt qua.

Một lần, khi đang kéo pháo xuống một đoạn dốc nguy hiểm, pháo bất ngờ mất đà.

Khẩu pháo bắt đầu lao xuống.

Nếu không giữ lại, khẩu pháo có thể bị hư hỏng, đồng thời đe dọa tính mạng của nhiều chiến sĩ.

Trong tình thế ấy, Tô Vĩnh Diện đã lao vào phía bánh pháo, lấy thân mình làm điểm chặn.

Khẩu pháo được giữ lại.

Nhưng người chiến sĩ ấy bị thương nặng và hy sinh.

Theo tư liệu của Bộ Tư lệnh Bảo vệ Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh, trước khi hy sinh, Tô Vĩnh Diện còn hỏi đồng đội: “Pháo có sao không hả các đồng chí?”

Câu hỏi ấy nghe thật giản dị.

Anh không hỏi mình còn sống hay không.

Không hỏi mình có bị thương nặng không.

Anh chỉ hỏi:

Khẩu pháo có sao không?

Bởi với người lính, khẩu pháo lúc ấy không chỉ là một phương tiện chiến đấu.

Đó là nhiệm vụ.

Là niềm tin của đồng đội.

Là sức mạnh để tiến về phía trước.

Và cũng giống như hàng vạn người lính khác trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Tô Vĩnh Diện đã góp một phần tuổi trẻ của mình vào thắng lợi chung của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trách nhiệm với đồng đội và nhiệm vụ cao hơn sự sống của bản thân. | Câu chuyện thời hoa lửa